Khi chia tay với anh cũng là cô quay người bỏ đi, anh đứng đó như
thằng ngốc, nhìn cô từ xa. Cô càng đi càng vội, càng đi càng nhanh, chỉ
sợ bản thân mình sẽ không kìm được sẽ khóc, sẽ quay người lại. Cuối cùng anh đuổi theo nắm lấy vai cô, cứ nắm thật chặt như vậy ngay cả hơi thở
cũng gấp gáp: "Giai Kỳ, em đừng như thế."
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người con trai khóe mắt đỏ hoe,
chỉ giữ chặt lấy cô, dường như sợ rằng nếu nới lỏng tay ra cô sẽ có thể
biến mất.
Dường như cô cố gắng dùng hết sức lực của mình trong cuộc đời này mới có thể kìm được nước mắt, cười lạnh lùng dùng những câu từ vô tình nhất giống như những mũi đao sắc nhọn cứng rắn đâm xuống, để cho những sợi
gắn kết cuối cùng giữa anh và cô được cắt đứt: ": Mạnh Hòa Bình tại sao
anh lại ấu trĩ như vậy? Tôi đã nói rõ ràng với anh rồi, tại sao anh vẫn
không hiểu? Tôi xin anh tôi phải học tiếp lên thạc sỹ, anh đừng có làm
lỡ tiền đồ của tôi."
"Anh không tin!"Anh dường như gào lên, "Anh không tin, anh không tin
lời em nói, vì cái thạc sỹ chết tiệt đó khiến em dời xa anh, anh ko
tin!"
Cô mỉm cười tàn nhẫn: "Mạnh Hòa Bình, học tiếp lên thạc sỹ đối với
anh mà nói có thể không là gì nhưng đối với tôi nó rất quan trọng, rất
quan trọng. Tôi không phải vì học tiếp lên thạc sỹ mà đi theo Từ Thời
Phong, thực chất là tôi yêu anh ấy, anh có hiểu không hả?"
Bàn tay anh nặng như vậy nắm chặt làm cô đau đến không chịu được, tất cả nước mắt đều trở thành ánh sáng, trong vòm sáng chỉ có khuôn mặt
anh, đôi lông mày của anh, đôi mắt anh, đôi môi anh............ từng chút từng chút một dần dần trở thành một hình bóng nhạt nhòa mơ hồ trong tầm mắt cô.
Tiếng nói của anh xa xăm mà nhẹ nhàng: "Anh không hiểu, anh chỉ biết rằng trên thế gới này đối với anh em là quan trọng nhất."
Sống mũi cô cay cay, đầu gối mềm đi, trong lồng ngực đau đến tột
cùng, tất cả mọi thứ bắt đầu quay cuồng, cô đang run lẩy bẩy, ngay cả
đến giọng điệu cũng thay đổi, rõ ràng sắc bén: "Nhưng mà đối với tôi tất cả mọi thứ trên thế giới này đều quan trọng hơn anh."
Anh nhìn cô, cô có một cảm giác vui sướng đến tê dại, giống như là
một người tự cầm dao cắt tĩnh mạch của mình để tự sát, từng giọt máu
chảy xuống, tí tách tí tách, sau đó rơi vào một sự an lành trống rỗng,
bốn bề đều là những đám mây mịn màng, những nỗi đau đều trở nên xa vời,
chỉ có sự sáng khoái đến tê liệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!