Chương 28: Ngoại truyện - Kỷ niệm

Kỷ Niệm

"...... đã từng sống ở đây.......... cở sở giáo dục chủ nghĩa yêu nước........"

Bời vì cách quá xa, giọng nói giảng giải hơi đứt quãng, tất cả những

đứa trẻ đều nắm bàn tay bé nhỏ của nhau, vì là học sinh lớp 1, lần đầu

tiên tham gia hoạt động như thế này, nên rất hưng phấn, rõ ràng là không kìm được cứ tranh luận cứ ồn ào không ngừng. Bời vì trật tự rất tốt,

dần dần cũng theo kịp người giới thiệu đi về phía trước.

"Kỷ Niệm!" Một đứa bé trai không kìm được quay đầu lại trách móc: "Cậu giẫm vào chân tớ rồi..........."

"Xin lỗi nhé............."Kỷ Niệm là một đứa bé gái, đôi mắt to nhấp

nháy, giống như là hai quả nho mọng nước: "Triệu Tiểu Vĩ, tớ không cố

ý."

Đứa vé trai toét miệng cười: "Không sao."

Nhưng Kỷ Niệm chỉ ngẩng đầu lên, nhìn bức ảnh đen trắng trên tường một cách chăm chú: "Chiếc nhẫn này mẹ tớ cũng có một cái."

"Cái gì hả?" Đầu Triều Tiểu Vị kề sát lại gần, Kỷ Niệm chỉ cho cậu ấy xem: "Chiếc nhẫn vàng trên tay cô này nè."

Những bức ảnh cũ dán chằng chịt khắp tường, bức đó là lớn nhất, thiếu nữ với mái tóc ngắn mỉm cười nhìn vào ống kính, khoan thai ngồi ở đó,

hai tay đan vào nhau tự nhiên, lộ ra chiếc nhẫn có kiểu dáng đặc biệt

đó. Cả bức ảnh đã bị nhuốm màu lờ mờ ố vàng của thời gian, nhưng từng

chi tiết nhỏ vẫn rất rõ nét, ngay cả hoa văn khắc trên chiếc nhẫn đó

cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Chỉ cách tấm kính chắn, hai đứa trẻ nhỏ

bé nhón chân lên, nỗ lực muốn nhìn rõ hơn nữa, cho nên chiếc mũi của hai đứa bé dính vào mặt tấm kính, đè bẹp xuống.

"Mẹ tớ có một cái." Kỷ Niệm nói nghiêm túc: "Giống y hệt ấy."

"Đây là di vật văn hóa," Triệu Tiểu Vĩ lắc đầu nói: "Cái của mẹ cậu

chắc chắn là mua sau này. Di vật văn hóa không có bán, đều là của quốc

gia."

Kỷ Niệm lại nhón chân lên nhìn lúc lâu, giọng nói khẳng định: "Cái

của mẹ tớ thật sự giống y hệt cái này, tớ nhìn nhiều lần rồi mà. Nhưng

mẹ không đeo trên tay, mẹ buộc vào một sợi dây đỏ, đeo lên cổ."

Triệu Tiểu Vĩ nói: "Nhưng tớ thấy các cô khác còn cả cô giáo Trương,

đều đeo nhẫn trên tay mà, sao mẹ cậu lại đeo nó trên cổ hả?"

Câu hỏi đó đúng là hỏi khó Kỷ Niệm rồi, cô bé mở to mắt nghĩ một lúc, cuối cùng nhụt chí: "Tớ không biết."

"Mấy học trò ở phía sau," Cô giáo dẫn đoàn cuối cùng đã phát hiện ra hai đứa trẻ đang nói chuyện thì thầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!