Cuối cùng cô gọi điện cho Nguyễn Chính Đông, nói rằng mình còn chút việc chưa làm xong, cho nên lùi lại một ngày.
Anh không hề nghi ngờ, nói nhẹ nhàng trả lời cô: "Được rồi, muộn 1 ngày thì muộn 1 ngày, nhưng anh phải thu lãi đó."
Anh luôn thích nói đùa như thế, cô cũng không để ý mấy.
Hôm đó trải qua như thế nào, giống như nằm mơ, nhưng lại rất rõ ràng.
Mạnh Hòa Bình lái xe đưa cô về ngoại thành phía Tây, cô nhìn thấy khu nhà mà năm đó anh xây dựng, , biệt thự ở giữa non xanh nước biếc, vô
cùng tĩnh mịch.
Trong đó có một tứ hợp viện, lại là của chính anh.
Lúc cô nhìn thấy căn bếp kiểu cũ rộng rãi, nhìn thấy chiếc bếp lò
Trung Quốc, anh chỉ cười: "Anh đã đồng ý với em, cuối cùng đã làm được."
Một câu nói đùa năm dó, nhưng anh lại một lòng một dạ nhớ lấy, nhiều
năm như vậy, anh vất vả kiếm tiền, cuối cùng cũng đã làm được. Anh xây
nhà, xây bếp lò Trung Quốc cho cô.
"Lúc đó anh cứ nghĩ, chúng ta sẽ nuôi chim, nuôi vịt, trồng nho ở
vườn sau. Sau đó sinh mấy đứa con, buổi tối mùa hè chúng ta ngồi ăn cơm
đưới dàn nho, những đứa trẻ có lẽ sẽ hỏi, cha ơi, cha theo đuổi mẹ như
thế nào, đợi đến lúc ấy anh có thể kể tất cả những khổ sở nhiều năm đó,
từng chút một cho chúng nghe."
Cô cười nghe anh nói, một tia nắng ấm áp cuối đông chiếu lên trán anh, nhẹ nhàng nhảy nhót, còn anh cũng cười.
Biết rõ rằng không thể quay trở lại, biết rõ rằng tất cả đã không thể quay trở lại. Nhưng tỉnh táo như thế, kệ cho đau đớn, thấm vào từng
chút từng chút một.
Họ không nhắc đến ngày mai, chỉ là hiểu ngầm như người bạn cũ gặp lại. Sau đó lái xe đến mấy nhà dưới thôn, mua một ít thức ăn.
Lần đầu tiên cô dùng bếp lò lớn nấu cơm, kết quả là hai người bị sặc
tới mức ho liên tục, mất rất nhiều công sức mới nhóm được lửa, cơm nhão, thức ăn thì nấu không ngon, nhưng cũng coi như là đã chín.
Cuối cùng cũng có thể ngồi xuống, đối mặt với một bàn thức ăn, cô
cười nói: "Lửa to quá, lại không thể tắt được giống như bếp ga, làm cho
em chân tay luống cuống, nấu hỏng hết rồi."
Anh vẫn chưa động đũa.
Cuối cùng, cô nói: "Ăn thôi."
Anh cúi đầu xuống, chầm chậm gắp lên, đặt vào trong miệng, Hai người
bọn họ ăn rất chậm, từng chút từng chút, nuốt từng hạt cơm xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!