Chương 21: (Vô Đề)

Giang Tây ngủ đến trưa mới dậy, lúc tỉnh dậy cảm thấy hương

thơm nồng nàn khắp căn phòng, hóa ra trên bàn trang điểm, trước giường

đều đặt những bó hoa hồng lớn, rực rỡ xinh đẹp.

Sau khi xuống lầu cô Lý cười nói với cô: "Hòa Bình quả thật có lòng,

mua hoa đẹp thật đó. Còn sợ đánh thức cháu, nhờ cô giúp đặt vào phòng,

cô thấy cháu vẫn còn ngủ, nên không gọi dậy."

Giang Tây cười cười, hỏi: "Anh trai cháu đâu?"

"Đi bệnh viện kiểm tra rồi, Giai Kỳ đi cùng cậu ấy. Hiếm có được cô

gái như Giai Kỳ, quan tâm chăm sóc tất cả, làm việc là chu đáo, cả ngày

bận rộn giúp cậu ấy, quả thật hiếm có."

Hôm nay Giang Tây cảm thấy vô cùng nhàm chán, ăn cơm xong liền đi đến phòng sách đọc sách. Lúc nhỏ gặp phải chuyện gì, cô thường không nói gì trốn vào phóng sách, ngồi trên đỉnh chiếc thang cao cao, chống cằm,

nhìn vào gáy những cuốn sách màu xám đen, giống như nhưng viên gạch nhỏ

hẹp, dày đặc xây lên bức tường sách từ nền nhà đến tận trần, chỉ ngồi đó đờ đẫn.

Lúc nhỏ Nguyễn Chính Đông không thích chơi với cô, bởi vì cô nhỏ hơn

anh mấy tuổi, lại là con gái, cho nên luôn chê cô phiền phức. Nhưng tính cách Mạnh Hòa Bình rất tốt, mỗi lần chơi trò chơi đều đem cô đi cùng,

cũng gọi cô là em gái như Nguyễn Chính Đông, Nhưng cô thích trêu đùa

anh, bởi vì tính cách anh khoan dung rộng rãi, chụi nhịn chịu nhường để

cô trêu chọc làm nũng, so với Nguyễn Chính Đông, anh còn giống với anh

trai cô hơn. Lúc mới đầu cô cũng gọi anh là anh trai, lớn hơn một chút

thì gọi là anh Hòa Bình, mười mấy tuổi cô đi Anh học nội trú, trường học nữ sinh giáo hội, nguyên tắc vô cũng nhiều, gọi điện thoại đường dài về cho anh, lại gọi "Anh Hòa Bình", kết quả là anh cười lớn trong điện

thoại: "Chim bồ câu hòa bình phối thêm cành ôliu, chính là liên hợp quốc rồi." Nói thế làm chô cô ngại, vì thế học dần cách gọi anh là Hòa Bình, dường như không lễ phép cho lắm, nhưng trong lòng lại mừng thầm.(Chú

thích: trong tiếng Trung Quốc phát âm của từ "anh Hòa Bình" giống với từ "chim bồ câu hòa bình")

Lớn lên từ lúc nào?

Về nước lại gặp anh, đã là một người thanh niên xuât sắc phong thái

nhẹ nhàng, thời gian dường như lắng đọng trên con người anh, lắng đọng

mà trầm tĩnh. Lúc đó công ty nhà đất của anh mới đi những bước đầu tiên, đang làm khu nhà đầu tiên ở ngoại ô Bắc Kinh. Cô vừa mới vào đài truyền hình làm thời sự, để phỏng vấn chuyên đề về nhà đất, anh tự mình lái xe đưa cô đi xem hiện trường khu nhà. Đến bây giờ cô vẫn nhớ khu nhà đó ở

phía Tây ngoại ô, khi đó khu vực này tương đối hoang vu, cách thành phố

rất xa, đường rất khó đi, lúc đến nơi mới nhìn thấy một ngôi biệt thự

bên cạnh non nước, đan xen vào nhau, dưới ánh nắng chiều phong cảnh đẹp

tựa như tranh sơn dầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!