Con dao trong tay Giai Kỳ trượt ra, chỉ cảm thấy đầu ngón
tay xót, máu đã chảy xuống. Giang Tây kêu thất thanh "Trời ơi", cô Lý
hốt hoảng chạy đi lấy hộp thuốc, lấy cả bình rượu trắng Vân Nam ấn lên,
ép chặt vết thương. Giai Kỳ miễn cưỡng cười, nói: "Cũng không biết tại
sao, hôm nay tôi........." Giang Tây tay chân lóng ngóng giúp cô băng
vết thương, nói: "Nhiều máu quá, hay là đến bệnh viện?" Giai Kỳ nói:
"Không sao, vết thương nhỏ thế này đi bệnh viện làm gì chứ." Cô Lý cũng
hoảng hốt, nói: "Tôi đi gọi y tá Vương đến." Giai Kỳ nói: "Không sao,
không sao thật mà, cô xem máu đã ngừng chảy rồi." Cô Lý thấy vết thương
quả nhiên đã không còn chảy máu nữa, liền giúp Giai Kỳ lấy bông y tế và
miếng dán băng lại, nói: "Hai người ra ngoài xem tivi đi, hai người ở
đây, cô không yên tâm tý nào, lại động vào nữa bị thương nữa, làm cho cô không thể yên tâm được."
Giai Kỳ cũng cảm thấy ngại, liền đi ra ngoài cùng Giang Tây. Một lúc
sau cơm đã nấu xong, Giang Tây liền lên phòng sách, chỉ thấy trong phòng sách im lặng, Mạnh Hòa Bình và Nguyễn Chính Đông ngồi hai bên nghế, đối mặt với bàn cờ trắng đen, đều đang rất tập trung tinh thần.
Giang Tây nhìn thấy trên bàn cờ chỉ còn có mấy quân cờ, liền hỏi: 'Ai thắng vậy?"
Nguyễn Chính Đông ngẩng đầu lên nhìn cô, liền đứng dậy, nói: "Đi thôi, xuống ăn cơm."
Mạnh Hòa Bình cười cười, nghịch một quân cờ trong tay: 'Thua rồi liền bỏ chạy, nhiều năm như vậy đều vẫn cứ như thế."
Nguyễn Chính Đông nói: "Ai thua rồi, cục diện này không phải vẫn đang tắc sao, nhiều nhất cũng chỉ là hòa thôi."
"Quân hoàng hậu của cậu đã không còn đường rút nữa rồi, sao lại chưa thua chứ?"
"Nhưng cậu cũng không thể chiếu tướng quân của tớ, tại sao không phải là hòa hả?"
Giang Tây lắc lắc tay Mạnh Hòa Bình: "Đừng tranh nữa, đi thôi, đi thôi, em đói rồi."
Sau khi xuống lầu Nguyễn Chính Đông thấy tay Giai Kỳ quân băng, rõ ràng đờ đẫn một lúc, mới hỏi: "Sao thế?"
Giang Tây nói: "Lúc thái rau bị cắt phải, đau lòng hả? Xem lần sau có còn bảo người ta xuống bếp nữa không? Rửa tay nấu cơm, anh chỉ lo hưởng phúc thôi."
Nguyễn Chính Đông nói: "Ăn cơm thôi."
Không hiểu vì sao, bữa cơm đó vô cùng nặng nề, ngay cả Giang Tây cũng dường như cảm thấy điều gì, ăn cơm xong hỏi nhỏ Giai Kỳ: "Anh trai tôi
sao lại xị mặt ra thế nhỉ?"
Giai Kỳ chỉ đáp: "Tôi không biết."
"Cô đừng để ý đến anh ấy, tính khí anh thấy là như thế." Giang Tây
lại giải thích cho cô, "Con người anh trai tôi rất kỳ quái, không vui là xị mặt ra, lúc vui thật sự khuôn mặt cũng vẫn cứ xị mặt ra, nói hay một chút thì gọi là uyên thâm khó lường, nói khó nghe hơn một chút thì gọi
là vui buồn thất thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!