Cứ như thế, cũng không biết từ khi nào Nguyễn Chính Đông
không đưa cô đi chơi bài nữa, ăn cơm cũng chỉ có hai người, thậm chí
thỉnh thoảng tự mình lái xe đến công ty đợi cô, Giai Kỳ dần dần cảm thấy bất an, cuối cùng cũng nói ra: "Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa."
Nguyễn Chính Đông đờ đẫn một lúc, nói: "Được thôi." Ngừng lại rồi nói "Vậy hôm nay tôi sẽ tặng cô một món quà." Lái xe đưa cô đến của hàng đá quý, nhìn cô bán hàng lần lướt lấy ra những thứ lấp lánh óng ánh cho cô xem, cô không phải là không ham hư vinh cũng thích trường hợp như thế
này, những viên đá lớn được bọc cẩn thận trong nhung tơ, phát ra những
ánh sáng long lanh như là giọt nước mắt, nhìn thế nào cũng thấy đẹp,
nhưng không hiểu vì sao, cuối cùng chọn đi chọn lại chỉ chọn một một sợi dây chuyền vàng có giá rất rẻ. Cô đã quen với việc không tham lam, bởi
vì những thứ quá tốt sẽ không bao giờ giữ lại được.
Trên đường về Nguyễn Chính Đông không nói gì, anh lái xe rất nhanh,
CD phát một bài hát cũ, "Scarborough Fair", anh ta không thèm chú ý vượt qua một đèn đỏ, một màu trăng lóa mắt sáng lên, cô không hiểu vì sao
cảm thấy hơi sợ hãi. Quả nhiên Nguyễn Chính Đông đạp mạnh phanh xe quay
về phía mặt cô, hôn mãnh liệt.
Một sức lực lớn như thế vây chặt lấy cô, giống như là muốn nuốt gọn
cô xuống. Trước giờ anh không hề như thế, đã lâu như vậy dường như anh
chưa từng cầm tay cô, những cô gái bên cạnh anh như chiếc đèn cù, thay
rồi lại thay, cũng không hề giấu diếm cô. Anh đối với cô không gần cũng
chẳng xa, giống như là một bình hoa, lại càng giống như quần áo, quần áo của anh đã quá nhiều cho nên cũng chẳng hiếm có gì, dù gì treo ở đó,
lâu lâu không nhớ lấy ra. Có lần uống nhiều rượu nửa đêm gọi điện cho
cô, nói chuyện lảm nhảm với cô, sau đó cô lờ mờ nghe thấy ở đầu dây bên
kia một giọng phụ nữ nũng nịu: "Chính Đông, anh có tắm hay không hả?"
Anh nói "Đến đây." Tạch một tiếng ngắt điện thoại, để lại cô dở khóc dở
cười.
Cô cố sức giãy giụa nhưng không được, cuối cùng hốt hoảng đến phát
khóc. Chính Đông cuối cùng cũng nới lỏng tay, hơi chán nản nhìn cô,
những chiếc xe đằng sau bấm còi ing ỏi, trong âm thanh âm ĩ phức tạp đó
anh lẩm bẩm nói : "Tại sao lại là cô chứ"
Một câu nói vô duyên vô cớ, cô không hiểu, nước mắt vẫn ngấn trên khóe mi, hễ động vào là muốn lã trã rơi xuống.
Anh không chịu để cho chô xuống xe bắt taxi, cuối cùng vẫn kiên quyết đưa cô về.
Một thời gian dài sau đó, anh không hề xuất hiện trước mặt cô.
Châu Tịnh An rất thất vọng vì sự rút lui này, phê bình cô gay gắt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!