Chương 19: (Vô Đề)

Buổi sáng lúc tỉnh dậy, mới biết là có mưa tuyết nhỏ.

Bông tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi xuống đất, bên ngoài cửa sổ tất cả

đều trở nên ướt át. Hai cây hoa mai đã nở hoa, hương thơm lạnh lẽo âm

thầm ngấm vào trong tim

Cô đứng một lúc bên cửa sổ, Nguyễn Chính Đông không biết đã xuống

dưới lầu từ lúc nào, trên cửa sổ kính có hình bóng lờ mờ của anh, cô

không quay đầu lại, anh mỉm cười trong tấm kính, sau đó nói với cô: "Hai cây hoa mai đó cũng đã mấy chục năm rồi, một cây là mai Hinh Khẩu, một

cây là mai Đàn Hương."

Căn nhà cổ, đâu đâu cũng có vết tính của thời gian trước đây, trên

tường ở phòng khách còn trang hoàng một bức hành thư tinh xảo, viết là " Mai hoa hương tự khổ hàn lại", nét bút mạnh mẽ phóng khoáng, mặc dù

không có đề tên, Giai Kỳ lại càng không hiểu gì về thư pháp, nhưng vẫn

nhận ra đó là bút tích của ai."

"Lúc nhỏ luyện chữ, luyện đến mức thê thảm, vừa mới nghỉ hè đã phải ở nhà viết chữ." Nguyễn Chính Đông nói với cô, "Lúc đó làm gì có thể tĩnh nổi tâm để luyện chữ chứ? Cả ngày chỉ nghĩ đến việc trốn ra ngoài chơi. Đến tận lúc ra nước ngoài, bị mẹ anh ép buôc mỗi tuần viết về nhà một

bức thư, kết quả là trên bức hồi thư cha anh gủi cho anh, câu đầu tiên

trong thư là phê bình chữ của anh xấu."

Thật ra anh viết chữ rất đẹp, Giai Kỳ đã từng thấy anh viết chữ khải

nhỏ, nét chữ mạnh mẽ giống như chữ của ông nội anh, mạnh mẽ rắn rỏi, vừa nhìn đã biết là dùng sức, rất có cương nghị..

Giai Kỳ nói: "Lúc nhỏ em rất thích môn thư pháp, lúc đó thường dùng

giấy báo cũ luyện viết chữ, mua mấy tờ giấy Tuyên Thành, phải cẩn thận

tỷ mỉ kẻ thành ô vuông, chuẩn bị mất cả nửa ngày, mới dám viết lên

trên."

Nguyễn Chính Đông nói: "Có một khoảng thời gian anh thường nghĩ, muốn biết hồi nhỏ em thế nào."

Giai Kỳ hỏi: "Tại sao?"

Anh lại cười cười: "Anh cũng không biết tại sao nữa——Nhưng luôn cảm

thây biết quá ít chuyện của em, muốn biết nhiều hơn một chút. Muốn biết

em lúc nhỏ, như thế nào, sống có tốt hay không. 20 năm đó, lúc em vui,

anh không hề biết, lúc em đau lòng, anh cũng không biết, cho nên luôn

cảm thấy nuối tiếc."

Giai Kỳ chầm chậm đưa tay ra, nắm lấy tay anh nói: "Lúc nhỏ thật sự

em cũng giống như những đứa trẻ khác thôi, có lúc cũng nghịch ngợm không hiểu chuyện, làm cho cha em đau đầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!