Chương 17: (Vô Đề)

Kết quả là "lạch cạch" một tiếng, anh vẫn cứ dập điện thoại.

Giai Kỳ tức muốn chết, nắm chặt ống nghe mắng Nguyễn Chính Đông là đồ khốn, nhưng bực mình đó là mắng anh mà anh cũng đâu có biết. Cuối cùng

tỉnh táo lại, bản thân mình vẫn ngồi trên nền nhà lạnh giá, hai bàn chân đã bị lạnh cóng từ lâu. Trèo lên giường run cầm cập một lúc mới trở lại bình thường, chỉ nghỉ đến việc ngày mai ra bưu điện lấy danh sách số

điện thoại, không tin là không thể tìm ra anh.

Kết quả là nửa đêm bị dằn vặt như thế, buổi sáng mơ màng ngủ quên

mất. Chạy như bay đến bến tàu điện ngầm, đúng vào giờ cao điểm, bên

trong chật chội đến mức như cây kem bông bị đè bẹp, ra khỏi bến tàu điện ngầm vẫn chưa thể trở lại nguyên hình. Thở hổn hển đi đến phòng làm

việc, cuối cùng vẫn bị muộn 5 phút, vừa mới ngồi xuống thì nhận được

điện thoại của sếp: "Cô Vưu, Vương tổng mời cô đến phòng làm việc một

chuyến."

Sáng sớm đi muộn đã bị sếp triệu kiến, cảm thấy hơi chột dạ. Ai ngờ

rằng Vương tổng không có việc gì khác, chỉ đưa cho cô mấy tập tài liệu:

"Bên Chi Bằng gọi cô, cô đến xem rốt cuộc là việc gì."

Nhà đất Chi Bằng là khách hàng quan trọng của họ, có quan hệ hợp tác

nhiều năm nay, Giai Kỳ cho rằng đối phương có sự điều chỉnh trong kế

hoạch quảng bá, cho nên cần bàn bạc, cũng không quá để ý, vội vàng thu

dọn một lát rồi đi luôn.

Tòa nhà làm việc của Chi Bằng cách công ty cô không xa, bắt taxi đi

không mất quá 10 phút. Xuống taxi vừa mới đi vào tòa nhà làm việc của

Chi Bằng, bỗng nhiên điện thoại reo lên, là một giọng đàn ông lạ, một

giọng nói phổ thông chuẩn và lưu loát, lịch sự nói: "Vưu tiểu thư, xin

chào."

Cô nghĩ rằng đó là khách hàng, đáp một câu: "Xin chào."

Đối phương nói: "Là như thế này, tôi là bạn của Nguyễn Chính Đông.

Rất xin lỗi vì phải thông qua cách thức thất lễ này mà hẹn cô ra ngoài,

bên công ty Chi Bằng tôi đã dàn xếp rồi, chỉ là mượn Vưu tiểu thư mấy

tiếng đồng hồ thôi, có được không?"

Giai Kỳ nhẹ nhàng ồ một tiếng, nhưng không thể không lấy tinh thần,

thủ đoạn mạnh mẽ mà không thể nghi ngờ như thế này, cách dùng từ lại cẩn thận khách sáo như vậy, xem ra không phải là chuyện bình thường gì.

"Xe của chúng tôi đang dừng ở bên kia đường, cô quay người lại, nhìn thấy chiếc xe màu đen, hai chữ số cuối của biển xe là 29."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!