Chương 16: (Vô Đề)

Cuối cùng, anh nói: "Anh đến đó thăm em."

Giai Kỳ không chịu đồng ý: "Muộn quá rồi, hơn nữa anh lại vừa mới bị

ngã xong, anh là bệnh nhân đừng chạy lung tung. Hay là ngày mai em đến

thăm anh, em đem há cáo đến cho anh nhé."

Anh cũng không kiên trì nữa.

Ngày hôm sau vẫn đi làm bình thường, bởi vì tổ của họ có một case

quan trọng, một đống việc cần làm, cả tổ đều bận đến mức quay cuồng, cô

không dám xin nghỉ như thế sẽ làm tăng thêm gánh nặng cho đồng nghiệp.

Các đồng nghiệp rất quan tâm đến vết thương của cô, bởi vì trông rất

sợ. Lúc ăn cơm trưa Châu Tịnh An phê bình Giai Kỳ: "Cô lại còn đuổi theo tên cướp, cô xem vết thương của cô đi, cô nói xem hành động như thế,

rốt cuộc nên gọi là dũng cảm hay gọi là ngu ngốc hả? Nói cô ngốc, có lúc trong lòng không biết có bao nhiêu khúc ngoặt nhỏ, nói cô thông minh,

cô lại thường ngốc đến mức hết thuốc chữa."

Giai Kỳ nói: "Từ Thời Phong cũng thường nói như vậy, này, cô và anh ấy đúng là rất giống nhau đấy."

Châu Tịnh An giống như là ăn phải gừng chau mày lại: "Thôi xin cô! Đừng nói đến loại đàn ông đó trong lúc tôi ăn cơm."

Không hiểu vì sao, hai người đó đều không thích nhau, mỗi lần Giai Kỳ nhắc đến Châu Tịnh An trước mặt Từ Thời Phong, Từ Thời Phong liền nói:

"Em là cái đồ độc mồm độc miệng."

Còn nhắc đến Từ Thời Phong, Châu Tịnh Anh liền nói anh tính toán chi li, nhỏ mọn cay nghiệt.

Ba người bọn họ đã từng ăn chung một bữa với nhau, kết quả là chỉ có

một mình Giai Kỳ cắm đầu xuống ăn, còn Từ Thời Phong và Châu Tịnh An thì cứ tôi một câu, anh một câu. Từ chuyện nước chanh có nên thêm đường hay không tranh cãi đến cả nam nữ thật sự có quyền lợi bình đẳng trong xã

hội hiện nay hay không, từng chữ từng chữ đều có ý đả kích, từng câu đều như là miệng nam mô bụng một bồ dao găm, đả kích nhau như cơn mưa đạn,

mỉa mai nhau từ đầu đến cuối, lúc Giai Kỳ ăn đồ tráng miệng, hai người

đang tranh luận gay gắt đến vấn đề bố trí của Mỹ trong quân đội Hàn

Quốc, tranh cãi quyết liệt quả thật làm cho Giai Kỳ cảm thấy phải ca

ngợi hết lời. Từ Thời Phong thì không nói làm gì, dù gì anh cũng dựa vào cái miệng lưỡi của mình mà kiếm ăn, trên tòa án ăn nói đĩnh đạc đến bao nhiêu, sở trường là làm cho đối phương quay chóng đến chóng mặt. Nhưng

biểu hiện hôm nay của Châu Tịnh An quả thật làm cho Giai Kỳ phải dụi mắt mà nhìn, , Giai Kỳ lần đầu tiên mới thấy một người phụ nữ có thể đấu

khẩu vơi Từ Thời Phong mà không hề bị lép vế. Kết quả là Châu Tịnh An

không chịu nổi sự ngưỡng mộ của Giai Kỳ, rất không cho là như vậy: "Thế

đã là cái gì, nhớ năm đó đến Singapore, tôi còn là một thành viên trong

đội biện luận đại diện cho trường đấy."

Giai Kỳ lại càng ngưỡng mộ hơn, chỉ thiếu nước yêu cầu Châu Tịnh An ký tên cho.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!