Chương 15: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên trong đời, Giai Kỳ bị đi cấp cứu, vết

thương không nặng, bên tai bị cắt một vết, trên tay cũng thế, mặc dù vết thương dài, nhưng rất nông, chỉ là máu chảy đầy mặt nên làm người khác

sợ hãi. Được cảnh sát 110 lập tức đưa đến bệnh viện gần đó, bác sỹ kiểm

tra vết thương cho cô rất tỷ mỉ, nói rằng không cần khâu, khử trùng rồi

băng lại là được.

Một đồng chí cảnh sát đứng bên cạnh nói: "Mấy tên cướp giật đó đều là rất liều mạng, cô cũng to gan quá đấy, một cô gái, lại dám xuống xe

đuổi theo."

Giai Kỳ nghĩ mà thấy sợ, không hiểu vì sao lúc đó đầu óc lại tức giận liền đuổi theo, nhưng cho đến tận lúc được đưa vào bệnh viện, cô vẫn

không quên nhặt chiếc túi lên đem theo.

Cảnh sát hỏi: "Trong túi có không ít tiền hả? May mà lấy về dược,

nhưng vẫn phải phiền cô báo cho một con số đại khái, chúng tôi còn viết

báo cáo."

Bỗng nhiên trong lòng Giai Kỳ thấy xót xa, nói nhỏ: "Không phải,

ngoài điện thoại ra chỉ có chưa đầy 1000 tệ, còn có hai cái thẻ, nhưng

trong túi có chìa khóa của tôi.'

Đồng chí cảnh sát vừa nghe vừa lắc đầu: 'Chìa khóa gì mà đáng để cho

cô liều mạng, thay ổ khóa không được sao? Sau này nếu gặp việc như thế,

trước tiên hãy báo cho 110, một cô gái như cô, sao lại đơn thương độc mã đuổi theo kẻ cướp chứ, thật không chú ý đến việc tự bảo vệ mình rồi."

Khuyên bảo đến nỗi Giai Kỳ vâng vâng dạ dạ, trong chốc lát đột nhiên

nhớ ra, mình đã bỏ lại Quyên Tử và Đinh Đinh cùng với chiếc xe Maybach

có giá mấy trăm vạn tệ đó ở ngoài đường rồi, đau khổ kêu lên một tiếng. Y tá bên cạnh còn tưởng chạm vào vết thương của cô, giật bắn mình.

Việc gấp này không thể coi nhẹ được, không nói gì khác, Quyên Tử còn

đem theo cả Đinh Đinh, đứa trẻ bị quá sợ hãi, huống hồ còn có cả

Maybach, chẳng may có chuyện gì, cô lấy gì mà đền Nguyễn Chính Đông chứ?

Giai Kỳ lo lắng đến nói mặt trắng bệch.

Lúc nãy chỉ lo nói chuyện với Quyên Tử, cũng quên không hỏi số điện thoại mới của cô, bây giờ làm thế nào đây.

Đồng chí cảnh sát rất thông cảm cho cô, nói: "Gọi điện thoại cho người nhà đến đón đi, tôi thấy cô cũng bị khiếp sợ lắm rồi."

Không thể gọi cho Nguyễn Chính Đông, không nên làm cho anh lo lắng,

do đó cô gọi cho Từ Thời Phong, không ngờ lại tắt máy, lại gọi cho thư

ký của Từ Thời Phong, mới biết rằng anh đang có một vụ án quan trọng,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!