Giai Kỳ không ngủ được, mơ thấy bệnh viên, nửa đêm ở bên
ngoài hành lang phòng bệnh có tiếng người khóc thút thít, cô đi ra ngoài xem, một cô gái rất trẻ, có lẽ chỉ khoảng 20 tuổi, tựa vào đó khóc thút thít, khóc rất thương tâm. Cô muốn đi đến xem, hỏi xem có thể giúp được gì không, nhưng không biết vì sao đôi chân không thể cử động được, chỉ
có thể đúng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn. Sau đó cô gái ấy ngẩng đầu
lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, không ngờ lại chính là bản thân cô.
Lúc đó cô liền tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi, nghe thấy tiếng tim
mình đập thình thịch trong bóng tối, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, lần mò xuống phòng bếp rót cuốc nước, uống hết một cốc nước nóng, quả tim vẫn còn
đập thình thịch. Cô lại nằm xuống, nhưng không ngủ nổi, khép mắt lại
dường như lại ở trong bệnh viện.
Chính là lúc đó, mới biết thế nào gọi là đi vào đường cụt.
Tiền tiêu đi giống như là nước, một chút tích lũy ít ỏi của cha vốn
chỉ như một giọt nước nhỏ, bệnh viện vào mỗi buổi chiều đều có thông báo thúc giục nộp tiền.
Tờ giấy rất mỏng, cầm trên tay lật phật, phát ra tiếng roạt roạt,
danh sách dài kín mít các loại thuốc phải dùng, đủ loại tiền, trong lòng cô như lửa đốt, trong miệng đều mọc lên những bong bóng máu, nhưng
không hề cảm thấy đau. Dương như không còn cảm giác, hai ngày hai đêm
liền, không hề chợp mắt, trong bụng trống rỗng, giống như là nhét một
hòn đá lớn vào. Đôi môi khô nứt nẻ, nứt ra những vệt máu nhỏ.
Mạnh Hòa Bình để lại chiếc thẻ ngân hàng có 5 vạn tệ, mấy lần cô cuối cùng cũng cắm chiếc thẻ vào máy rút tiền, nhưng lại rút ra.
Cô liều mạng đập đầu mạnh vào cái máy rút tiền, góc nhọn cứng làm cho đầu cô sứt ra chảy máu, cứ chảy xuống, mờ cả mắt, không nhìn thấy gì,
chỉ thấy một vùng màu đỏ, chầm chậm đông lại. Cánh tay bám vào chiếc máy rút tiền, cuối cùng dần dần mềm đi, giống như cả cơ thể bị rút hết gân. Mặt tường đá Đại Lý lạnh lẽo, đỡ trước ngực cô, sự lạnh lẽo đến tận tâm can dính vào mặt cô, dường như chỉ có như thế, mới có cơ hội để rơi
nước mắt.
Trước chiếc máy rút tiền vào nửa đêm không một bóng người, một mình cô ngồi ở đó, âm thầm rơi lệ.
Cuối cùng cũng rút tiền ra, ngày thứ 2 đến ngân hàng lấy, một bọc rất dày, tờ tiền màu đỏ, hơi cũ. Đã qua tay bao nhiêu người, đem theo mùi
đáng ngờ mà dơ bẩn, lúc nộp vào nơi thu tiền của bệnh viện, người thu
tiền dùng máy đếm tiền đếm, âm thanh xoẹt xoẹt, mỗi tờ đều nhanh chóng
được lật lên, nối thành một vòm cung màu hồng.
Còn trong ánh sáng của giọt nước mắt mơ hồ, cuộc đời này, là như thế, soạt soạt lật qua trước mắt.
Nhưng cha cô không đợi được đến lúc ra viện, ông nhanh chóng bị trúng gió lần hai, còn nghiêm trọng hơn cả lần thứ nhất, chảy máu não, dường
như trong giây lát đã buông tay, từ đó rời xa vĩnh viễn.
Sau lần phẫu thuật thứ nhất, ông đã từng tỉnh lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Đôi môi ông co giật, vốn dĩ đã không thể nói chuyện, Giai Kỳ để tai lại gần sát, mới có thể nghe được tiếng thở yếu ớt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!