Chương 11: (Vô Đề)

Hôm đó quả thật đã uống quá nhiều rượu, đến cuối cùng hai người đều không biết ngủ như thế nào nữa.

Giai Kỳ tỉnh dậy ở trên ghế sô pha, trên người vẫn đắp tấm ga trải

giường, không khí ấm trong căn phòng thổi lên, ngủ say đến mức ấm hết cả cơ thể. Nguyễn Chính Đông ngủ trên một cái sô pha khác, tối qua chắc

chắn anh cũng đã uống nhiều, lại không về phòng ngủ, ngay cả tấm ga anh

cũng không đắp, tựa vào ghế sô pha, một tay còn rũ xuống một bên, bộ

quần áo lụa tơ tằm trên người đã bị nhăn giống như dưa muối, thoải mái

gối trên một chiếc gối ôm, trong lòng còn ôm một chiếc gối khác, từ

trước đến nay anh rất chú ý ăn mặc, cho dù là mặc quần áo ngủ cũng có

thể có khí chất phóng khoáng, nằm ngủ như thế này nhìn rất buồn cười,

dường như đổi thành một người khác

Giai Kỳ nhẹ nhàng tỉnh dậy, Nguyễn Chính Đông ngủ rất say, cuối cùng cô do dự một lúc, không gọi anh dậy.

Trong phòng bếp vẫn còn đầy bát đĩa hôm qua, cô mở lọ nước rửa bát

ngâm hết bát đĩa vào đó, lại nấu một nồi cháo, trong lúc bận rộn, đột

nhiên cảm thấy sự lờ mờ của ánh sáng và hình bóng, vừa quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Chính Đông.

Anh vẫn mặc bộ quần áo tơ tằm nhăn nhăn, ôm hai vai dựa nghiêng người vào cửa, Giai Kỳ cảm thấy rất nể phục, một người đàn ông có vẻ ngoài

lộn xộn đến như vậy lại không hề xấu một chút nào, ngược lại làm cho

người ta cảm thấy một khí phách ngang tàn. Thấy cô quay đầu lại, anh chỉ cười: "Cô nương ốc đồng à cô nương ốc đồng, tôi muốn giấu cô lại."

Giai Kỳ thuận miệng đáp anh: "Cái đó không cần đâu,1500 tệ một tháng, đảm bảo công ty nội trợ giúp anh tìm một người làm công việc ốc đồng

tận tụy nhất ."

Anh cười lớn, quay người đi tắm, đợi anh quay trở lại, Giai Kỳ đang

bận rộn, anh xắn ống tay áo: "Tôi giúp cô rửa bát, nhưng cô phải phụ

trách bữa sáng."

Giai Kỳ vô cùng kinh ngạc: "Anh biết rửa bát?"

Dáng vẻ của anh giống như là không thể nhẫn nhịn được: "Tôi đã từng là bộ đội."

Thật không thể nhìn ra, cô nhất thời hiếu kỳ: "Ạnh thật sự đã từng làm bộ đội sao."

"Là ở hải quân, tư lệnh của đội thuyền chúng tôi lúc đó đã từng là

cấp dưới của ông nội, nhận sự ủy thác của cha tôi nghiêm khắc trừng trị

tôi, quản lý chặt chẽ, quá thê thảm, trong đời này tôi chưa từng bị thể

thảm đến thế bao giờ." Anh không khỏi thổn thức: "Lúc đó ngay cả mẹ tôi

cũng không dám gọi điện cho tôi, đúng là những ngày tháng bị cô lập hoàn toàn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!