Có một lần trong quán bar Châu Tịnh An đã uống khá nhiều, nâng chiếc
cốc thủy tinh JACK DANIELS lóng lánh trong suốt lên than thở với cô:
"Lúc còn trẻ, không có gì, nhưng có dũng khí."
Mỗi lần nhớ lại quá khứ xa xôi, Giai Kỳ luôn cảm thấy câu nói đó của Châu Tịnh An, vừa bi thương vừa kiên cường.
Không hề trải qua nhiều năm, nhưng có nhiều chuyện dường như đã là
kiếp trước, ngay cả Giai Kỳ cũng cảm thấy, cố chấp như vậy, kiên trì như vậy, dường như đều là chuyện của kiếp trước. Có một lần Nguyễn Chính
Đông nói: "Có lúc cô thật sự có một sự cô độc đến dũng cảm."
Không bằng nói cô ngốc.
Từ cái buổi sáng lúng túng đó, hai người bọn họ không gặp nhau trong
một khoảng thời gian dài, tung tích của Nguyễn Chính Đông từ trước đến
giờ đều rất thần bí, cũng là chuyện bình thường. 12 giờ trưa cô gọi điện cho anh, anh rõ ràng vẫn chứa ngủ dậy, trong giọng nói vẫn còn ngái
ngủ, sau khi nghe ra là giọng cô thấy hơi bất ngờ: "Là cô?"
Giai Kỳ nói: "Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn cảm ơn
anh——cảm ơn anh đã tìm thấy chìa khóa giúp tôi, còn cho người đưa đến."
Anh ồ một tiếng: "Hóa ra là vì việc này." Giai Kỳ cảm thấy hơi áy náy :
"Tôi đúng là người hay quên trước quên sau, chìa khóa tìm thấy ở trong
xe của anh hả?" Anh không trả lời chỉ cười: "Vậy cô định cảm ơn tôi thế
nào đây?"
Giai Kỳ cảm thấy đau đầu, lại bị anh ta lợi dụng rồi.
Buổi tối Nguyễn Chính Đông đến đón cô, vì là cuối tuần, tan ca cũng
sớm hơn, Giai Kỳ cười mỉm mở cửa xe liền hỏi anh ta: "Đi đâu hả?"
Nguyễn Chính Đông liếc cô một cái: "Tinh thần vui vẻ nhỉ, yêu rồi à?"
"Làm gì có," Giai Kỳ cười nói: "Ký được hợp đồng với một khách hàng
lớn, sếp rất vui, tiền thưởng của quý này cho rất thoải mái."
Nguyễn Chính Đông phản đối: "Cô đúng là yêu tiền."
Giai Kỳ xì một tiếng, nói: "Nếu tôi mà có nhiều tiền như anh, tôi cũng không yêu tiền đâu, tôi sẽ đổi thành yêu người."
Nguyễn Chính Đông mỉm cười: "Đợi khi cô giống tôi, chỉ sợ rằng đến người cũng không thể yêu được."
Giai Kỳ ồ một tiếng, dò xét anh: "Anh thế này là sao hả, bị đả kích gì à? Còn ai có thể đả kích anh được chứ?"
Nguyễn Chính Đông không để ý đến cô, hoàng hôn vào cuối tuần, tắc
đường đến mức lộn xộn, họ bị kẹt trong dòng xe cuồn cuộn, đúng là đi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!