Chương 1: (Vô Đề)

Giai Kỳ không hề nghĩ rằng kiếp này có thể được gặp lại Mạnh Hòa Bình, nhưng lại không phải là người thật mà là trên bìa tạp chí. Cô cầm quyển tạp chí nhìn ngang nhìn dọc, trong lòng thầm nghĩ, chắc là đã qua PS rồi, ánh mắt này, sống mũi này, làn da này......... sao khác với

hình ảnh Hòa Bình trong trí nhớ của cô đến vậy?

Lúc ăn cơm trưa tại nhà ăn công ty, cuối cùng cô cũng không kìm được

hỏi Châu Tịnh An: "Cô nói xem, nhìn thấy hình của người yêu đầu tiên đã

lâu năm không gặp trên bìa tạp chí, liệu có giống với phim truyền hình

lúc 8h tối* không?

Miệng Châu Tịnh An đã nhét đầy món cá thơm lọc xương, lại tiếp tục

dùng thìa đút vào miệng một miếng cơm trắng to đùng , ăn rất ngon miệng. Cô gật đầu liên tục: "Giống, mà còn giống với phim truyền hình thần

tượng dành cho giới trẻ——Mối tình đầu của cô là ai hả? Không phải là một trong những ** chứ? Bồ Ba Giáp hay là Tống Hiểu Ba, đừng nói với tôi đó là Ngô Kiến Phi nhé."

Gia Kỳ xì một tiếng, "những chàng trai tốt" làm sao mà có thể được lên tạp chí nhanh như vậy.

Châu Tịnh An lúc đó mới trợn tròn mắt, giống như bị mắc nghẹn, đôi đũa cùng cái thìa trong tay rơi xuống, ồn ào hỏi: "Vưu Giai Kỳ người yêu

đầu của cô là ai hả? Lại còn được lên bìa tạp chí nữa, nói đi, Huỳnh

Hiểu Minh hay là Trần Khôn?"

Câu nói cuối cùng âm lượng khá lớn, làm cho mấy đồng nghiệp ngồi bàn

bên cạnh cũng phải quay lại nhìn, Giai Kỳ bực mình đáp: "Lương Triều

Vỹ."

Châu Tịnh An à một tiếng, khuôn mặt thất vọng nói: "Già như vậy sao."

Buổi chiều khi lúc làm việc, Tâm hồn Giai Kỳ đúng như là treo ngược

cành cây, lúc thì ngoại cảnh trường quay từ Mu

-nich thành Praha, tiếp đó lại làm hỏng mô hình bề mặt, cuối cùng thở dài, quyết định ngùng lại

công việc đang làm, đi pha một cốc trà.

Tích Lan hồng trà, nếu nói ra thì lại thấy bản thân mình là tiểu tư

bản. Kỳ thực lúc cô còn ở trường đại học, chỉ cầm một chiếc cốc inox thả vài lá trà xanh vào là được, xa xỉ nhất cũng chỉ uống nestle cafe. Lần

đầu tiên vào quán cafe cũng là do Mạnh Hòa Bình dẫn đi, đi từ đường Tây

Hoàn đến đường Giải Phóng, cứ đi thẳng cũng không biết là đi bao xa,

cuối cùng nhìn thấy một quán cafe sáng đèn ở giáp bên cạnh đường, liền

đi vào trong.

Hôm đó cô gọi một ly Lam Sơn, hớp từng ngụm từng ngụm, quán rất vắng

khách, cách ánh nến ảm đạm trên bàn, trong một góc xa có đôi tình nhân

đang thì thầm tâm sự. Bản thân cũng không biết có khóc hay không nữa,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!