Edit: Ochibi
"Sư phụ, giết ta đi." Nghe bọn họ nói xong, không ngăn được táo bạo trong cơ thể, Phong Giác giữ chặt tay nàng.
Vào tay lạnh lẽo, hắn lại mê luyến loại cảm giác này, nếu có thể chết dưới đôi tay ấy, hắn cam tâm tình nguyện.
Không được kỳ vọng sinh ra, cuộc sống đánh chửi, tiến trình mất mặt, còn nhập ma, hắn quả thật là phế vật.
Giờ phút này còn cố được gì nữa, bàn tay hắn chặt chẽ vòng lấy eo Lăng Thanh Huyền, hôn lên môi mềm bình đạm của nàng.
Không sao cả, hiện tại sẽ chết, cũng không thành vấn đề, hắn muốn cho nàng biết tâm ý của mình.
"Sư phụ, ta thích nàng, là cái loại rất thích rất thích, chỉ muốn cùng nàng mãi mãi luôn bên nhau." Hắn dựa vào vai nàng, không tiếng động mà khóc.
Cái nguyện vọng nho nhỏ đó cũng không thực hiện được, quả nhiên hắn không xứng có được những những thứ tốt đẹp đó.
Một cử động này, kích thích cảm quan mọi người, tình yêu bất luân bị chứng thực, trong lòng Mộ Lâm phong khởi vân dũng.
"Các ngươi! Các ngươi là sỉ nhục của Càn Khôn Môn, hôm nay, phải thay trời hành đạo diệt trừ các ngươi!" Tề Cần Tử cũng không biết vì sao sau khi mình thật sự chứng kiến sẽ tức giận như vậy, đồ vật trên người hắn đều lấy dùng hết, bị từng luồng hắc khí bao vây.
Ánh mắt Phong Giác tối sầm, hắn quay đầu, đáy mắt là huyết tinh hưng phấn, chỉ là vung tay lên, vài thứ kia tất cả đều vỡ vụn.
"Ma Vương, Ma Vương buông xuống trên người hắn!" Môi Thiên trưởng lão ngăn không được run rẩy, nghe nói vị Ma Vương này, trời sinh tính tàn bạo, thực lực nghiền áp mọi người.
Thời điểm bọn họ ngăn không được ma khí kia, Mộ Lâm vọt tới chắn trước mặt bọn họ, hắn kêu lên với Lăng Thanh Huyền, "Lăng trưởng lão! Hắn đã không khống chế được bản thân, vì thiên hạ thương sinh, cầu ngài hãy giết hắn!"
Phong Giác cong môi, nhìn về phía Lăng Thanh Huyền, "Sư phụ, nàng muốn giết ta sao?"
[ Mau nói muốn giết, giết! ]
[ Chỉ cần ngươi mở miệng, thân thể này sẽ hoàn toàn thuộc về ta! ]
Âm thanh nóng nảy trong nội tâm không ngừng, trên mặt lại chỉ là nhàn nhạt cười.
Tất cả mọi người đang chờ Lăng Thanh Huyền trả lời, Lăng Thanh Huyền lại duỗi tay phủi cỏ dại dính lên người hắn, "Không giết."
Mọi người:……
Nếu nàng không giết, một người linh lực cao cường, một người ma khí tận trời, hai người hợp ở bên nhau, Càn Khôn Môn, chính là thật sự xong rồi.
Phong Giác cảnh cáo liếc mắt nhìn bọn họ một cái, "Nếu gần thêm một bước, giết các ngươi."
Trên người hắn phát ra khí thế, so với lúc trước mạnh không biết bao nhiêu, phát quan rơi rụng, mái tóc đen đáp ở trên mặt, càng hiện kiêng kị.
Hoàng trưởng lão lại nở nụ cười ngay lúc này, "Ngươi con chó con này, biết ngươi vì sao nhập ma không, bởi vì ngươi là thể xác Ma Vương chuyển thế, ngươi sống đến giờ chỉ vì thời khắc này, không ai có thể cứu ngươi, chờ ý thức ngươi bị cắn nuốt toàn bộ, ngươi sẽ biến thành Ma Vương ai cũng phỉ nhổ!"
"Ngươi sẽ tự tay giết Lăng Thanh Huyền, ngươi nhất định sẽ! Ma Vương hoàn toàn dung hợp, cần phải có máu tươi!"
"A." Phong Giác giờ phút này cười lại có vẻ tà mị lên, "Hoá ra ngươi biết nhiều như vậy, Hoàng trưởng lão, bảo vật Càn Khôn Môn mất trộm, không phải là ngươi trộm ra ngoài cho ma đạo đấy chứ, không có việc gì, chờ ta trở về, hỏi một chút là ra ngay."
Không màng sắc mặt Hoàng trưởng lão khó coi, hắn tiếp tục nói: "Đa tạ ngươi nhắc nhở, máu tươi cung nghênh ta, vậy thì lấy từ ngươi đi."
Hắc khí tựa như có ý thức, tiến lên bóp chặt Hoàng trưởng lão, Mộ Lâm bọn họ chém thế nào cũng không ngừng.
Hoàng trưởng lão trợn trắng mắt, đầu lưỡi cũng nhịn không được vươn tới nôn khan, có thể nói rất chật vật.
Phong Giác lại vuốt ve tóc đẹp rũ trên vai Lăng Thanh Huyền, lại muốn hôn nàng.
Hắn trở thành Ma Vương, Lăng Thanh Huyền chính là Ma hậu của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!