Edit: Ochibi
Bổn tọa cảm giác an toàn cá nhân đã chịu uy hiếp.
ZZ chạy nhanh khuyên giải an ủi, [ Ký chủ, chỉ bị hôn một cái thôi mà, coi như là bị con sâu nhỏ đâm một chút. ]
Lăng Thanh Huyền lười tiếp tục rối rắm cái này.
Mấy ngày nay Phong Giác hôn mê, Mộ Lâm quét sạch sẽ các phòng trong điện, Lăng Thanh Huyền liền đem phòng ngủ chính có giường cứng nhất cho hắn, chính mình đến phòng nhỏ đi, như thế nào trước kia không nghĩ tới giường phòng nhỏ chứ.
Nằm trên giường mềm mại, Lăng Thanh Huyền lại thế nào cũng không ngủ được.
Nàng sờ sờ môi trơn mềm, cảm giác không tồi, cảm giác hôn môi mới nãy, nàng cũng không giống như chán ghét.
Mộ Lâm ở núi Huyền Thanh hơn nửa tháng, mỗi ngày chăm chỉ tu tập, còn thường đổi dược giúp Phong Giác, thỉnh thoảng xuống núi bày ra thực lực, mọi người xem hắn ánh mắt càng thêm tha thiết hơn.
Mà Phong Giác nằm thời gian dài như vậy, vết thương cũng khỏi hẳn, mỗi ngày luôn canh giữ bên người Lăng Thanh Huyền, một tấc cũng không rời.
"Sư phụ, chỗ này đệ tử không hiểu lắm." Mộ Lâm cầm bí tịch thỉnh giáo chiêu thức, Lăng Thanh Huyền luôn luôn lười đến vô nghĩa, duỗi tay phải tự mình dạy dỗ, bị Phong Giác ngăn lại.
"Nơi này vừa vặn ta hiểu." Hắn cầm linh kiếm biểu diễn cho Mộ Lâm xem, theo sau khiêu khích mà cười.
Năng lực học tập của hắn rất mạnh, lúc trước Lăng Thanh Huyền lại cho hắn một đống lớn bí tịch, cái mà hiện tại Mộ Lâm xem, hắn đã sớm biết.
Mộ Lâm cầm kiếm, trầm mặc đi luyện tập.
"Hắn không thông minh bằng ta." Phong Giác tiến đến nói bên tai Lăng Thanh Huyền.
Ngữ khí kia mang theo gió cào rất nhỏ trên lỗ tai, có điểm ngứa.
Lăng Thanh Huyền lại ném cho hắn một đống bí tịch, theo thói quen hắn cầm lấy xem.
Mộ Lâm dừng lại nghỉ ngơi thấy một màn như vậy, nếu không phải mặt Lăng Thanh Huyền vô biểu tình, chỉ sợ hắn sẽ cảm thấy đồ nhi quan trọng nhất trong lòng Lăng Thanh Huyền vẫn là Phong Giác.
Sự thật chứng minh, ý nghĩ của hắn là chính xác, sau khi theo Lăng Thanh Huyền, tốc độ tu vi của hắn tăng rất nhanh, hơn nữa bí tịch và bảo vật nơi này của Lăng Thanh Huyền, ở nơi Thiên trường lão và môn chủ đều không có được.
Hắn quả nhiên là đệ tử thích hợp nhất với nàng.
Thấy Phong Giác bên kia dựa thật sự gần, Mộ Lâm nhíu mày, trong lòng thế nhưng có loại cảm giác bất mãn.
Lăng Thanh Huyền vẫn chưa thiên vị Phong Giác, hắn bất mãn cái gì?
Phong Giác làm người hầu đệ tử, lúc đi xuống núi giúp Mộ Lâm lấy đồ, không khéo lại bị Hoàng Sơ bọn họ cản đường.
"Không thể không nói, ngươi thật đúng là trời sinh thích hợp mặc loại quần áo thấp hèn này, Phong Giác, chuyện lần trước, chúng ta tính tiếp đi!"
Một đòn kia của Lăng Thanh Huyền, Hoàng Sơ ước chừng nằm nửa tháng mới tốt, liền gấp không chờ nổi tới tìm Phong Giác gây phiền toái.
Bên cạnh có người kéo hắn, "Phong Giác có Lăng trưởng lão chống lưng, chúng ta vẫn nên chớ chọc hắn thì hơn."
Nhắc tới Lăng Thanh Huyền, Hoàng Sơ vẫn là có chỗ sợ.
"Đánh xong chạy ngay, Lăng trưởng lão có thể xử ta thế nào?"
Mấy người vây quanh Phong Giác ở giữa, không nghĩ Phong Giác chỉ là đơn giản mấy chiêu, đã đánh bại bọn họ.
Thì ra không chỉ thực lực Mộ Lâm tăng lên không ngừng, Phong Giác cũng tăng lên không ít.
Bọn họ nằm trên mặt đất ê ê a a, Phong Giác một chân đạp lên tay Hoàng Sơ, như lúc trước hắn đối đãi mình, trả lại đau đớn cho hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!