Trang giấy sắc bén cắt qua ngón tay, Lăng Thanh Huyền nhìn giọt máu chảy ra, như có điều suy tư.
"Ai nha, máu này quý giá biết bao.
Nữ vương, xin ban cho ta đi!"
Hôm nay Kiệt Đặc cũng đi theo, ông trở thành phụ tá đắc lực cho Lăng Thanh Huyền.
Dĩ nhiên đó là danh hiệu do ông ta tự phong thôi.
Lăng Thanh Huyền mặt không biểu tình lau giọt máu đi, Kiệt Đặc nhìn mà tiếc đứt ruột.
"Nữ vương, Huyết tộc chúng ta đẳng cấp càng cao, máu càng có giá trị.
Ví dụ như máu của ngài, sử dụng một lượng nhất định thậm chí có thể khởi tử hồi sinh.
Chúng ta phải giữ gìn một chút, tuyệt đối không thể lãng phí giọt nào.
Lăng Thanh Huyền liếc ông ta một cái, không nhiều lời dư thừa: "Viên máu."
Kiệt Đặc thở dài, bỏ viên thuốc màu đỏ mà bọn họ chế ra vào trong nước.
Ly nước kia trong nháy mắt biến thành màu đỏ, còn có mùi máu tươi nồng đậm.
"Viên máu này chỉ cần một giọt máu nhân loại cho mỗi viên, hòa vào nước sẽ trở nên giống như máu tươi, uống vào hiệu quả cũng không khác gì máu thật."
Giải quyết xong vấn đề lương thực cho đồng loại, Lăng Thanh Huyền lên xe ngựa, Kiệt Đặc tự mình đánh xe cho nàng.
Đương nhiên là đánh xe kiểu thuấn di, dù sao khu vực này thật sự quá xa.
Lăng Thanh Huyền nhìn khung cảnh không ngừng lướt qua ngoài cửa sổ, không hiểu sao bất an trong lòng càng lúc càng tăng.
________________________________________________________________________________
"Ngươi là ai?" Dạ Mộc nhìn thiếu nữ tóc đen dài đến eo, ánh mắt tràn ngập cảnh giác và nghi hoặc.
Có chút quen mắt nhưng không nhớ nổi đã gặp qua ở đâu.
"Lần trước ở lâu đài của phu nhân Khải Cát Nhĩ, ta đã cầu tình cho ngươi, còn truyền tin cho nữ vương để nàng đến cứu ngươi.
Ta là thành viên của liên minh huyết liệp, Ngả Lỵ."
Dưới ánh nến leo lắt chỉ có thể nhìn thấy một nửa thân hình thiếu nữ nhưng vẫn thanh thuần động lòng người như cũ.
Dạ Mộc nhớ ra, là nhân loại ôm chân cầu xin Khải Cát Nhĩ.
Ả nói là ả truyền tin cho Lăng Thanh Huyền đến cứu hắn?
Chưa từng nghe Lăng Thanh Huyền nói qua chuyện này.
Có điều ngày thường Lăng Thanh Huyền cũng rất kiệm lời, có khả năng thật sự có chuyện như vậy.
"Ta nhận ra ngươi." Dạ Mộc vẫn không thu súng lại: "Tại sao ngươi lại ở đây?"
Ngả Lỵ giơ hai cánh tay mảnh khảnh lên, lộ ra da thịt xanh trắng, tự chứng minh ả không có vũ khí.
"Ngươi không cần phải phòng bị ta." Ngả Lỵ tiến từng bước nhỏ về phía trước.
"Ta tới là muốn nói cho ngươi biết một tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!