Chương 22: Đồ Nhi, Tới Tu Tiên (22)

Edit: Ochibi

Vai ác thật ngốc.

Lăng Thanh Huyền giữ lại, giúp hắn hạ thân thể xuống ổn định.

"Sư phụ?" Phong Giác nhìn nàng ra tới, trong mắt lưu chuyển sáng rọi, tưởng tượng đến bản thân chật vật như thế, nháy mắt không có tinh thần, hắn không tìm thấy bí quyết.

"Phương pháp sai rồi."

Lăng Thanh Huyền thao tác trước mặt hắn một lần, hắn mới bừng tỉnh đại ngộ mà làm một theo lần, vẫn còn té xuống.

Lăng Thanh Huyền tiếp được, Phong Giác đang muốn tiếp tục thử, bên hông lại bị bàn tay trắng nhẹ nhàng ôm, Lăng Thanh Huyền mang theo hắn cùng nhảy lên trên thân kiếm, ghé vào bên tai hắn niệm khẩu quyết, kiếm của hắn ổn định vững vàng bay giữa không trung.

[ Hảo cảm của vai ác Phong Giác +5. ]

Xem ra tự tay dạy tương đối tốt, Lăng Thanh Huyền tay ôm eo hắn không buông ra, tiếp tục dạy thêm mấy động tác.

Cọ xát cách lớp vải, lời nói nhẹ nhàng phất động bên tai, hương khí thanh lãnh bao vây lấy, tâm tư Phong Giác căn bản không tập trung không nổi, độ ấm bên hông đi thẳng xuống phía dưới, lại lần nữa đáp xuống phía sau, hắn vội đè lại tay Lăng Thanh Huyền, "Sư, sư phụ đồ nhi có chút không thoải mái, chờ lát nữa lại tiếp tục!"

Dứt lời, hắn như chạy trốn chạy đi.

Đột nhiên đâm sầm vào thùng nước lạnh trong phòng, đầu hắn lộ ra trên mặt nước, miệng mũi hút khí.

Sau một lúc lâu, hắn mới nhìn chằm chằm dưới nước nhỏ giọng cả giận nói: "Nàng là sư phụ ngươi, ngươi suy nghĩ cái gì!"

Hắn nhất định là tẩu hỏa nhập ma, mới có thể như vậy.

Chôn đầu trong nước, hắn nhớ tới ngày đó nàng xem hết hắn rồi, lại chẳng hề phản ứng, tâm cũng dần dần bình tĩnh.

Lăng Thanh Huyền lấy nhánh cây chọc bùn đất chờ hắn.

Vai ác ăn hư bụng rồi sao? Bổn tọa đã nói nên sớm tích cốc.

Người có tam cấp*, chính là phiền phức.

(*Người có tam cấp: một người thì có ba cái cấp bách: mắc tiểu, đau bụng i* và xì hơi không thể nín =]])

[……] Ký chủ nói cứ như mình trước kia không phải người như vậy.

Phong Giác thay quần áo trở về, Lăng Thanh Huyền thấy hắn có chỗ ướt át, hỏi: "Ngươi rớt hầm cầu?"

Bằng không vì sao phải tắm rửa chứ?

Phong Giác:……

Học cách ngự kiếm lại bắt đầu, nhưng mà lần này Phong Giác nói tự hắn tới sẽ ổn, cho nên Lăng Thanh Huyền chỉ ở một bên nhìn.

Thời gian ba ngày thoảng qua, năng lực học tập của Phong Giác rất mạnh, hơn nữa khai mở linh khiếu, kinh mạch tẩy thông, ngự kiếm nhanh chóng đã nắm giữ tốt.

"Sư phụ! Đồ nhi sẽ ngự kiếm!"

Phong Giác hưng phấn biểu diễn cho Lăng Thanh Huyền xem.

Sau khi Lăng Thanh Huyền xem xong nói: "Ngươi đi vào học đường trong môn tu tập, không hiểu gì trở về hỏi bổn tọa."

Phong Giác sửng sốt, cầm thật chặt kiếm, "Sư phụ có phải ghét bỏ đồ nhi ngu dốt hay không?"

Lăng Thanh Huyền vuốt lương tâm, "Không phải, so tài cùng nhiều đệ tử khác, thực lực mới có thể tăng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!