Chương 120: (Vô Đề)

Chớp mắt đã tới giao thừa, đừng nói, Phó Diệc Sâm thật sự có hơi sốt sắng, đủ loại tiểu tiết bình thường không thèm để ý đến giờ lại thi nhau phóng đại n lần. Ví dụ như mặc trang phục thế nào sẽ dễ nhìn hơn, kiểu tóc nào sẽ hợp mắt ba mẹ vợ, thậm chí ngay cả cạo hay không cạo râu cũng rối rắm nửa ngày trời.

Thân là diễn viên, về vấn đề hình tượng sẽ có người chuẩn bị giúp hắn, nhưng hắn đây là đi gặp cha mẹ vợ đó, mà Tô Trạm thì lớn hơn hắn mấy tuổi, Phó Diệc Sâm sợ người ta ngại hắn trẻ tuổi thiếu ổn trọng… Tóm lại, lo lắng đủ đường.

Vì thế, đến khi Tô Trạm thấy hắn cũng phải sửng sốt mấy phút, tuy rằng vẫn đẹp trai ngời ngời, nhưng thật sự quá… chính trực, từ đầu xuống chân chẳng khác gì một vị cán bộ kỳ cựu.

"Anh xem em thế này đã được chưa?" Áo khoác màu đen dài, khăn quàng cổ, tóc đen ngắn chải chuốt tỉ mỉ…

Tô Trạm nghẹn cười, "Đẹp trai chết đi được." Thật sự, hắn chân dài vai rộng vốn sẵn là cái móc treo quần áo, nhất là vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, không hiểu sao tạo nên một thân chính khí làm người không rời mắt nổi.

Ngược lại Tô Trạm, da mặt vốn non mềm lại xinh đẹp, lúc này một thân trang phục nhạt màu đơn giản, hai người họ nhìn qua không có chút khoảng cách tuổi tác nào.

Lên xe, hai người ngồi song song ở ghế sau, Tô Trạm nghẹn nửa ngày, cuối cùng không nhịn được chọc chọc cánh tay Phó Diệc Sâm, "Em sốt ruột lắm à?" Nghiêm túc chững chạc thành vậy.

Phó Diệc Sâm phủi tay y liếc mắt một cái, "Không có."

Chỉ là hắn có chút bối rối mà thôi, dù sao bốn năm tuổi hắn bắt đầu sống với ông bà nội, trên cơ bản gần như không có ký ức gì về cha mẹ cả. Tự nhiên, cũng không biết phải ở chung với cha mẹ như thế nào, lại càng không nhớ rõ dáng vẻ hồi trẻ của họ.

Tô Trạm thấy Phó Diệc Sâm sống chết không thừa nhận, trong lòng có chút buồn cười, nhưng nhiều hơn là lo lắng.

Tuy nhiên, vừa mới mở cửa lớn ra, Tô Trạm lập tức bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.

"Ba, mẹ, mọi người đây là… làm gì vậy?" Trịnh trọng như vậy, đến Tô Trạm cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Còn Phó Diệc Sâm thì không dấu vết co rút khóe miệng. Còn tưởng rằng chỉ gặp mỗi cha mẹ y, nhưng nhìn thế trận trước mắt, ước chừng phải bảy tám cặp mắt "như lang như hổ".

"Đến đây, mau vào đi." Người đầu tiên mở miệng là một phụ nữ trung niên đoan trang, từ cách ăn mặc đến giọng điệu đều lộ ra một cỗ khí chất làm người thật thoải mái. Gần như ngay lập tức Phó Diệc Sâm đã nhận ra thân phận của bà, Tô Trạm từng nói, mẹ y là giáo sư hệ trung văn, có điều không nghĩ tới, gần sáu mươi tuổi nhưng bà thoạt nhìn còn rất trẻ hơn nữa còn có khí chất.

Mà người đàn ông trung niên tây trang giày da nho nhã đứng bên cạnh bà, hẳn là phụ thân Tô Trạm. Theo Tô Trạm nói, nhà bọn họ thuộc dòng dõi thư hương, ba y cũng từng dạy học, nhưng sau lại chọn kinh doanh, hiện giờ mở một công ty quy mô không tồi.

Nổi bật nhất hẳn là ông nội nhìn như cổ giả, rất có khí khái của đệ tử thư hương thời xưa, cùng với bà nội tám mươi tuổi nhìn như sáu mươi, hai đôi còn lại, một đôi so với ba mẹ kém tuổi hơn chút chắc là cô chú, mà đôi trẻ tuổi nhất cũng khoảng độ ba mươi, không cần nghĩ cũng biết là anh trai và chị dâu Tô Trạm. Tuy rằng không ngờ tất cả mọi người đều tập trung lại, nhưng Tô Trạm đã từng nhắc đến với hắn rồi.

Trợn mắt há miệng, Phó Diệc Sâm không nhịn được cảm thán trong lòng, không hổ là dòng dõi lâu đời, bất quá lại nói, chuyện này, còn chưa tính ba mẹ y tiếp thu được, ngay cả lứa tuổi như ông nội cũng tiếp thu? Phó Diệc Sâm không thể không tán thưởng gia đình tư tưởng khai sáng.

Phó Diệc Sâm nhớ kỹ, "dẻo miệng" và "lễ phép" là hai gạch lớn trong "phương pháp sinh tồn khi ra mắt ba mẹ vợ", không chờ Tô Trạm mở miệng giới thiệu đã nhanh chóng tiến lên chào hỏi.

Ông nội tuy lớn tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn lắm, ánh mắt thâm thúy dường như nhìn thấu hết thảy, khá hài lòng với đứa nhỏ lễ phép hiểu chuyện này, ba Tô và chú đều là thân sĩ phong độ, không chỉ nho nhã, còn mang trong mình khí tràng nơi thương trường, mà anh trai Tô Trạm hỗ trợ ba Tô đương nhiên cũng có vị trí cao trong công ty, vừa nhìn là biết hàng ngũ tinh anh.

Vì thế ma xui quỷ khiến, mấy người đàn ông bắt tay chào hỏi, chẳng khác nào "hội nghị đàm phán hợp tác", mà phong cách của Phó Diệc Sâm hôm nay, âm kém dương sai thế nào cực kỳ phù hợp với loại không khí này.

Tô Trạm và nhóm mama không hiểu sao biến thành người nhà mà "các ông chủ" dẫn theo, quá thần kỳ.

Nói Tô Trạm là phú nhị đại cảm thấy vẫn chưa đủ, mẹ là giáo sư đại học, từ khi còn trẻ đã xuất chúng, công ty ba ba cũng có quy mô nhất định. Nhà bọn họ là thật sự xa hoa, ngay cả đồ trang trí cũng đều được chú trọng, đại khái liên quan đến dòng dõi thư hương, trong nhà cũng lộ ra vẻ cao sang văn nhã không nói nên lời, nhưng lại không làm người cảm thấy xa lạ, mà rất thoải mái, tựa như đang ở nhà mình vậy. Cả nhà từ trên xuống dưới đều là người có tu dưỡng, có tố chất.

Bởi vì là giao thừa, sau khi hàn huyên một hồi, mẹ Tô và cô liền đỡ bà nội vào phòng bếp bận rộn, năm mới không thể thiếu không khí náo nhiệt, tuy nhiên trước đó, mẹ đột nhiên lại kêu tên Tô Trạm.

"Trạm Trạm con vào bếp hỗ trợ đi, để Diệc Sâm cùng ông nội bọn họ trò chuyện."

Tô Trạm ngạc nhiên, y mù nội trợ thì biết giúp gì chứ? Quan trọng là từ nhỏ đến lớn chưa từng kêu y vào bếp hỗ trợ cơ mà.

Phó Diệc Sâm nhìn bốn người đàn ông xếp hàng đối diện, tâm sáng như gương đẩy Tô Trạm, chuẩn bị tam đường hội thẩm (1) hắn đây mà.

Quả nhiên, sau khi Tô Trạm không tình nguyện vào bếp, ba vợ tương lai không nhẹ không nặng đã mở miệng, "Nghe Trạm Trạm nói, cậu cũng là một diễn viên, tuy nhiên hình như tôi chưa từng nghe qua tên cậu."

Phó Diệc Sâm âm thầm đổ mồ hôi, quả nhiên nếu không chuẩn bị tốt nào dám tới cửa, nhìn đi, mới vào đã oai phủ đầu rồi? Đây mới chỉ là khảo nghiệm đầu tiên của "tổ chức" thôi đó.

Cũng may tâm lý Phó Diệc Sâm ổn định, tính cách cũng thuộc loại hình ổn trọng, cho nên mới không chút hoang mang, tuyệt đối không thể bị đánh cho loạn thế trận được. Phó Diệc Sâm thành thật nói một chút về tình huống bên mình, đồng thời không quên biểu hiện ra sự tự tin của hắn với bộ phim sắp công chiếu, thực lực hắn thế nào đến lúc đó sẽ rõ.

Mặt khác, Phó Diệc Sâm cũng không e dè nói thẳng Tô Trạm tạo không ít cơ hội cho hắn, điều này cũng giúp hắn được cộng điểm trong lòng trưởng bối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!