Chương 140: Kết Thúc Xuyên (6) - Hoàn

Cùng nhau rời giường, ăn sáng, hôn tạm biệt Diệp Khinh, lái xe, đến trường, đi học, tan học như bình thường...

Một buổi sáng cứ bình yên trôi qua như thế, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Thậm chí, ngay cả hệ thống vẫn im lặng, không nhảy ra nói câu gì.

Thậm chí Lý Việt Bạch hoài nghi, liệu nửa đêm qua mình có nói chuyện với hệ thống không, liệu đây có phải là một cơn ác mộng không. Có lẽ là bởi mình ở cùng một chỗ với Diệp Khinh quá vui vẻ, vui đến nỗi lo được lo mất, mới suy nghĩ miên man dẫn đến ác mộng.

Tiết đầu giờ chiều là tiết âm nhạc, làm chủ nhiệm lớp, Lý Việt Bạch như thường lệ muốn tới phòng âm nhạc kiểm tra một vòng, nhìn xem có học trò nào lười biếng hay không.

Tuy nhiên lúc hắn vừa tiến vào phòng âm nhạc, liền phát hiện không khí trong lớp học không đúng.

Các học sinh có mặt đầy đủ, mọi người im lặng ngồi trên vị trí của mình, hai mặt nhìn nhau, có người nghi hoặc nhìn về phía bục giảng trống trơn ---

Không thấy giáo viên âm nhạc đâu.

Giáo viên âm nhạc là một cô giáo hơn hai mươi tuổi, được các giác viên khác gọi là "Đại tiểu thư", cô xuất thân từ gia đình giàu có, từng học piano ở Vienna, sau khi về nước liền làm việc ở đây, bề ngoài xinh đẹp, tính cách bạo dạn, trong phương diện tình yêu càng bạo dạn hơn... Cô từng chủ động tỏ tình với Lý Việt Bạch hai lần, đều bị từ chối.

Vì có thể gặp Lý Việt Bạch, mỗi lần cô có tiết âm nhạc đều sẽ tới lớp học trước giờ, tán gẫu với Lý Việt Bạch không ngớt, nhưng hôm nay...

Liên tưởng đến lời đêm qua của hệ thống, Lý Việt Bạch cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc xuống sống lưng.

"Diệp Khinh sẽ giết chết những người có ý với ngài... Những người theo đuổi ngài..."

"Ký chủ!" Rốt cuộc, thanh âm gấp gáp của hệ thống vang lên: "Như ngài đã chứng kiến..."

Là thật, không phải ác mộng.

"Hệ thống, đưa tao tới chỗ Diệp Khinh." Thanh âm Lý Việt Bạch có chút run rẩy.

"Vâng." Hệ thống thấp giọng đồng ý.

Hệ thống sử dụng năng lực thuấn di.

Trước mắt hiện lên vệt sáng, Lý Việt Bạch nghiêng ngả mới đứng vững được, lúc mở mắt, mớ phát hiện mình đang ở một tòa nhà cổ trong một góc trường học.

Tòa nhà cũ này rất cao, chừng hơn 10 tầng, bởi vì niên đại đã lớn nên bị bỏ trống, các lớp học đều bị chuyển tới nơi khác, không có học sinh cùng bàn ghế ở đây, tòa nhà cũ trở nên trống trơn, cực kỳ tịch mịch quạnh quẽ, tất cả các cửa sổ đều bị khóa, chỗ nào cũng bị dán giấy niêm phong có con dấu của cảnh sát, không ai dám vào chỗ này.

Chỗ Lý Việt Bạch đang đứng, là tầng cao nhất của tòa nhà cũ, đây là một căn phòng tối tăm oi bức, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, cửa sổ rất nhỏ, không gian không lớn, rất thích hợp để... phạm tội.

Lý Việt Bạch run rẩy ngẩng đầu, nhìn thấy ba người trên gác xép.

"Ký chủ, tôi giúp ngài mở ra kết giới." Hệ thống nói: "Hiện tại ngài có thể nhìn thấy bọn họ, bọn họ không nhìn thấy ngài, cho nên, xin hãy yên tâm."

Mặc dù biết mình an toàn, Lý Việt Bạch vẫn cảm thấy hít thở không thông.

Hắn nhìn thấy người yêu mình ngồi trong bóng tối, nâng cằm, nhắm mắt, giữa hai hàng lông mày có một vết hằn đáng yêu, gống như đang sầu não phải đưa ra quyết định khó khăn nào đó.

Dưới chân y có hai người, chính xác mà nói, hai người kia bị y dẫm nát dưới chân

--- chính là Triệu công tử đã mất tích vài ngày cũng cô giáo âm nhạc vừa biến mất, hình như bọn họ bị tiêm thuốc, đang lâm vào hôn mê, có hô hấp, nhưng không có... phản ứng khác.

Có thể thấy được, Diệp Khinh rất muốn nghiền nát bọn họ như sâu bọ...

"Diệp Khinh!" Lý Việt Bạch kêu lên.

"Có kết giới, y không nghe được." Hệ thống nhắc nhở: "Ký chủ, nếu ngài quyết định muốn nói chuyện trực tiếp với Diệp Khinh, tôi có thể bỏ kết giới cho ngài."

"Được, bỏ đi." Lý Việt Bạch nghiến răng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!