Cảm ơn các đồng hữu đã xem truyện của tác từ c1 -> này( hoặc bỏ vài c). Thật lòng cảm ơn rất nhiều. Tác sẽ gắng hết sức làm cho cốt truyện hay, chặt chẽ hơn.
Tác viết bằng điện thoại mà điện thoại của tác nó hơi bị liệt ra ít chữ nên thông cảm. Tác tính ra net gần nhà mà net không biết sao nó cấm không cho vào. Tác đúng là số nhọ.
Tiểu Long bước ra ngoài phòng với ánh mắt nhìn xuống đất miệng cứ lẩm bẩm:" niềm tin về nữ nhân, ta đã mất".
Ngọc Nhi ở trong nhà đang quét dọn nghe câu đó liền tức giận hỏi:" ngươi không tin gì ở ta".
Tiểu Long đang u ám hết sức miệng cứ lẩm bẩm câu nói đó không để ý Ngọc Nh hỏi.
Ngọc Nhi tức giận bước tới hét thật to vào tai Tiểu Long:" này ngươi không tin ta ở chỗ nào".
Tiểu Long u ám không để ý giọng của ai trả lời bằng giọng nhỏ như không còn sức để nói:" chính là những nữ nhân có bộ phận sinh dục của nam nhân mà ta không nhận ra".
Ngọc Nhi tức giận vừa đỏ mặt khi nghe câu đó liền nói:" ý ngươi bảo ta không phải là nữ nhi. Ngươi có bị điên ta với ngươi đã từng lên giường sinh ra một nhi tử mà ngươi lại nói như vậy?".
Tiểu Long lại u ám lẩm bẩm nói câu ấy.
" Bốp".
Tiếng tát của Ngọc Nhi tát mạnh vào má của Tiểu Long. Tát xong nàng liền khóc vừa chạy ra ngoài vừa nói:" đúng là nam nhân nào khi có cái gì mới liền bỏ cái cũ".
Lúc nãy, Tiểu Long chợt thoát ra khỏi cơn u ám, liền thấy Ngọc Nhi vừa chạy vừa khóc lóc, khuôn mặt ngờ nghệt như không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc này, hai bên má có chút tê tê mà hắn không biết từ đâu ra.
Tiểu Long suy nghĩ đó lại hiện ra trong đầu. Lại một lần nữa lại u ám. Hắn liền nghĩ" sao ta không đến gần bên Ngọc Nhi để giải tỏa nỗi u ám đó". Hắn liền chạy thật nhanh đến phòng nàng để ngắm nhìn nương tử xinh đẹp nhất trần đời của mình.
Hắn gõ cửa:" cốc cốc".
Ngọc Nhi một chút giọng nói còn đọng lại khi khóc nói:" ngươi vào đi".
Tiểu Long cảm nhận qua giọng nàng cứ như mới khóc hắn liền nghĩ:" ta bước vào hỏi nàng ai đã ức hiếp nàng ta sẽ giải quyết đến lúc nàng sẽ hí hí". Thế là hắn bước vào uy nghiêm nói:" ai đã ức hiếp nàng để ta giải quyết".
" bốp".
Tiếng tát của Ngọc Nhi vào má phải của Tiểu Long rồi nói:" ngươi cút cho ta, tới đây đã chọc tức ta à, ngươi không tin ta thì ta sẽ không bao giờ gặp ngươi".
Tiểu Long ngờ nghệt trong đầu đầy dấu chấm hỏi liền nói:" ta đã làm gì sai với ngươi?".
Ngọc Nhi:" ngươi không tin ta, mặc dù ta đã nói rất nhiều lần với ngươi".
Tiểu Long:" Tin? chuyện gì".
Ngọc Nhi đỏ mặt nói:" thì là chuyện đó".
Tiểu Long không biết gì nói:" chuyện đó?".
Ngọc Nhi nói:" thì là ta hôm bữa làm mất tiền ngươi cứ bảo ta ngốc, ta đã bảo với ngươi nhiều lầm rằng ta không có bị ngốc nghếch".
Tiểu Long chắc chắn nói:" ta tin ngươi".
Nghe giọng nói chắc chắn đầy nam tính như thế Ngọc Nhi nhỏ giọng hỏi:" thế sao ngươi lại bảo mất niềm tin vào nữ nhân?".
Tiểu Long ngạc nhiên vì khi nói câu ấy rõ ràng là đâu có ai xung quanh vậy tại sao nàng biết liền hỏi:" tại sao nàng lại biết?".
Ngọc Nhi tức giận nói:" đáng ghét ngươi dám dấu ta".
Tiểu Long chảy mồ hôi nói:" bình tĩnh bình tĩnh, lúc ta nói câu ấy ta nhớ đâu có nàng".
Ngọc Nhi ngọn lửa bùng cháy nói:" ngươi dám dấu ta xong mặc kệ đi sự hiện diện của ta. Ngươi tính sao".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!