Sau những ngày đi bắt hồn hoàn gian khổ cũng có thể nói là hết sức thong dong, dễ dàng. Cuối cùng không tự mình bắt được con nào mà ba Tiểu Minh cũng thế. Tiểu Minh rất thất vọng và cũng rất vui vẻ. Thất vọng vì khôn được đánh nhau với hồn thú trên 10 vạn năm mặc dù Tiểu Minh nhà ta mới chỉ là hồn tôn. Vui vẻ vì thấy mình đã học tập rất nhiều kỹ năng chiến đấu và bình tĩnh hơn khi giết người. Vì ở thế giới này lơ là một giây là sẽ chết! Tha cho kẻ thù cũng vậy.
Đã 3 ngày đi đường, cuối cùng gia đình của Tiểu Minh cũng đã đến Tôn Nữ học viện.
Phía xa xa có một vị tiểu thư trông nét xinh đẹp có gì đó xấu liên tục gọi với giọng đầy tình cảm có một chút nhớ thương:
" Tiểu Oa x2 cuối cùng ngươi đã về"
Tiểu Minh nhìn về hướng giọng kia và vui mừng, bùng nổ cảm xúc nói:
" Nguyệt Nga, ta về rồi"
Nói xong cả hai người chạy lại ôm nhau còn Nguyệt Nga thì khóc như gặp người thân 10 năm chưa gặp lại. Tiểu Minh vỗ về với giọng yêu thương nói:
" Được rồi x2, đừng khóc ta đâu lòng lắm"
" Ta có món quà tặng cho ngươi"
Nguyệt Nga lau nước mắt nói với giọng nũng nịu:
" Ta không cần, ta chỉ cần ngươi ở bên ta"
Tiểu Minh:
" Được rồi lần sau ta sẽ không bỏ ngươi"
Nguyệt Nga tức giận:
" Còn có lần sau?"
Tiểu Minh:
" ta xin lỗi, nếu có lần sau ta sẽ đem ngươi đi theo cùng, dù có đi tới chân trời góc biển hay là thăng thần ta cũng mang ngươi theo"
Nguyệt Nga ngạc nhiên
" Thật chứ"
Tiểu Minh thẳng thắng trả lời:
" Ta nói là ta làm được"
Nguyệt Nga bỗng nhào tới Tiểu Minh hôn vào bờ môi của Tiểu Minh. Cứ như thế hai bờ môi trạm nhau. Tiểu Minh chủ động giữ chặt Nguyệt Nga lại đặt bờ môi lên Nguyệt Nga hai đầu lưỡi chạm vào nhau tạo ra âm thanh:
" Chụt...... chụt.... chụt"
Đầu lưỡi đá qua đá lại hai cánh tay của 2 người sờ sờ nhau đằng sau lưng, 2 cặp ngực đụng vào nhau, khiến cả hai thăng hoa trong lúc hôn kêu nhiều tiếng:
" uhm....A.... uhm.....A......"
Cùng với tiếng thở dốc với nhịp tim đập nhanh khiến cho hai người không thoát được tình yêu đó.
Khoảng 15p sau sự thăng hoa dần dần tàng lụi cả hai người mới lấy lại ý thức, trong lúc này mọi người xì xào bàn tán:
"Oa, manh manh quá"
"Oa, lãng mãng quá"
"Là nữ nhi với nhau sao lại có cảm tình?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!