Chương 8: Nhiệm vụ đầu tiên 05

Từ Thiên chậm rãi ăn cái bánh trên tay, rất ngọt, kích thích nước bọt của anh ta nhưng anh ta lại luyến tiếc nuốt xuống. Anh ta thấp giọng nói: "Chúng ta xem như đã có chút hiểu biết tình hình ở bên ngoài, cật lực kiếm cũng không đủ ăn, chúng ta về sau... vẫn nên tự mình lưu lại một ít."

Bọn họ đang ngầm thừa nhận muốn thoát khỏi quản lí của Thầy Hà. Trong lòng anh ta rất hổ thẹn cũng như có thể lý giải khổ tâm của Thầy Hà, nhưng mọi thứ đều có giới hạn của nó, bọn họ phải lấy gồng những gánh nặng đói nay khát mai của mọi người trên lưng, còn bọn họ lại coi đó là một việc hiển nhiên.

Họ lấy về được nhiều sữa bò như vậy nhưng thứ bọn họ nhận được là bao nhiêu?

Bọn họ đều là học sinh chuyên thể thao, dáng người cao lớn lại còn là thiếu niên mới lớn, sức ăn tất nhiên lớn hơn người thường. Đã mấy đêm bọn họ bị đói đến cồn cào, lăn qua lăn lại cũng không ngủ được. Muốn trâu cày ruộng lại không cho trâu ăn cỏ, lấy đâu ra cái đạo lí này?!

"Trò là đứa bé ngoan, không cần phải so đo mấy thứ lợi ích nhỏ nhoi này, trò đã thấy, chúng ta có nhiều người như vậy, bình quân chia ra cũng rất khó khăn." Đâu ra việc chia thêm đồ cho các người?

Thế nhưng những thứ đồ ăn kia chính là do họ mang về.

Họ cũng muốn sống, không ai trong họ là muốn chết cả. Vậy thì tại sao họ phải ở đây bán mạng kiếm đồ ăn cho mấy người biếng nhác kia? Người nào gan dạ mạng người nấy dài. Không lẽ mạng bọn họ không đáng giá bằng lũ học sinh kia?

"Ngày mai, sau khi tìm được đồ ăn chúng ta sẽ không trở lại nữa" Từ Thiên sợ sau khi bọn họ trở mặt, những thứ họ cực khổ kiếm được bị cướp mất. Mặc dù loại ý nghĩ này rất tiêu cực nhưng hiện tại bọn họ không còn quyền lựa chọn. Hơn nữa anh ta không muốn đồi đầu với bạn học và thầy giáo.

"Nếu không tìm được chỗ dừng chân thích hợp ở bên ngoài thì chúng ta sẽ quay lại trường học, đến bên khu của lớp 12, nghe Lâm Viễn Hàng nói ở đấy còn một nữ sinh ở lại."

Vì thuận lợi bất ngờ ngày hôm qua, hôm nay, thầy giáo Hà lại động viên mọi người ra ngòai: "Một tiếng trống làm hăng hái tinh thần, nếu hôm nay thu hoạch tốt thì không cần phải lo lắng về vấn đề đồ ăn trong mấy hôm."

Những người tự nguyện ra ngoài nhiều hơn hôm qua, có hơn bốn mươi người.

Hôm qua tìm được hai chiếc xe, bọn Từ Thiên lấy một chiếc, Du Hành chen vào cùng xe với bọn họ. Cái xe còn lại là bọn Lâm Viễn Hàng sử dụng, hai chiếc xe đi song song mở đường ở phía trước, những học sinh khác đi theo phía sau an toàn hơn không ít.

Bọn họ đi tới một siêu thị, bên trong đã bị chiếm lĩnh, họ vệ sinh sạch sẽ người một chút mới đi lên gõ cửa, một người đàn ông liền vung đao thò đầu ra khỏi cửa sổ: "Tránh đi chỗ khác! Nơi này đã có chủ!"

"Thúc thúc, có thể cho chúng tôi một chút đồ ăn được không?"

Người đàn ông kia nở nụ cười, nhìn chằm chằm nữ sinh vừa nói chuyện: "Cô em chơi đùa với anh một lúc, anh sẽ cho cô em một bọc mì ăn liền."

Nữ hài tử này chưa bao giờ được nghe loại lời nói vừa đơn giản vừa thô tục này, thoáng chốc vừa tức lại vừa thẹn.

"Chúng tôi lập tức rời khỏi." Từ Thiên cảm thấy người đàn ông này không dễ đối phó, xoay người dẫn mọi người rời khỏi. Người đàn ông phía sau huýt sáo với theo: "Nếu thay đổi ý định có thể tới tìm anh nha ha ha ha ha..."

Mơ hồ có giọng nam khác đùa cợt theo: "Nhỏ như vậy mà anh cũng coi trọng?"

"Này! Cô bé..."

Con đường kế tiếp không được suông sẻ. Họ tìm được mấy siêu thị và cửa hàng tiện lợi nhỏ, những nơi này không phải đã bị dọn dẹp sạch sẽ thì cũng bị người đóng chiếm, những đồ bọn họ có thể lấy đươc cực kì ít. Thu hoạch lớn nhất của họ là ở trong một tiệm thuốc. Cồn, thuốc, băng vải đã bị cướp đoạt hết, trên kệ hàng chỉ có lại táo đỏ, cẩu kỉ bị rơi vãi lung tung, mấy túi đựng mứt hoa quả, gom lại được chừng mười tám bao.

"Thầy Hà nói__" Lâm Viễn Hàng vừa nói được một nửa đã bị Từ Thiên đánh gãy:

"Tôi biết, cho nên chúng ta chỉ lấy phần của chúng ta, còn lại để mấy người kia lấy đi." Tốc độ lái xe của bọn họ rất nhanh, đã tới nơi này từ sớm, có khoảng mười người, trong tay Từ Thiên có bảy túi.

Đây là lấy theo đầu người mà bọn họ có.

Du Hành nói: "Phần của tôi cũng đưa mọi người." Nói rồi lấy đi hai túi, sau đó nhét vào trong tay Từ Thiên.

Từ Thiên nhìn cậu nam sinh vẫn luôn trầm mặc ít nói, đối diện với ánh mắt của cậu sau đó gật đầu một cái, đem mấy thứ trên tay đưa cho lão Tứ để anh ta cất.

"Ý của các cậu là gì? Tất cả những thứ này đều phải giao cho Thầy Hà." Lâm Viễn Hàng nhíu mày nói.

"Cậu đừng quản chuyện này." Từ Thiên phất tay một cái, "Chúng ta đến nơi khác nhìn." Du Hành liền đi theo phía sau họ, đối với ánh mắt dò hỏi của Từ Thiên, cậu nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Tôi cảm thấy mấy người các cậu rất đáng tin cậy, tôi cũng muốn sống sót, chờ cứu viện đến, sau đó... đoàn tụ cùng cha mẹ. Tôi sẽ không lười biếng cũng không làm chuyện gì có hại đến mấy cậu."

Đây là lời nói thật, Từ Thiên nhìn ra được biểu tình chân thành của Du Hành, vì vậy gật đầu đồng ý.

"Xe xắp hết nhiên liệu rồi, đi đến phía trước tìm một trạm xăng đi."

Cho nên họ rẽ xe đi tìm trạm xăng dầu. Mấy người hợp sức thanh lí xác zombie trên xe, lúc này mới bơm thêm nhiên liệu. Vì để tiểu đoàn này nhìn trúng giá trị thực của mình, Du Hành dốc ra rất nhiều sức lực cho nên bây giờ cậu mệt đến thở dốc một hồi. Lúc xuống xe nghỉ ngơi, cậu thấy trên trong trạm xăng có một bóng người. Cậu đi lên phía trước vài bước nhìn kỹ, quả nhiên có một người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!