Dịch giả: Mô Mô
Vào cửa mới phát hiện ra bên trong hội trường có rất nhiều học sinh, học sinh ngồi đầy một phần tư hội trường, phải biết rằng hội trường này được xây dựng để có đủ chỗ ngồi cho cả trường bao gồm cả các giáo viên, cho nên diện tích của nó không hề nhỏ, từ trên xuống hai tầng cầu thang là ghế ngồi. Bây giờ nhìn, ghế lầu hai cơ hồ ngồi đầy hơn nửa.
"Các trò không bị gì chứ? Có bị cắn hay không?" Thầy Hà hỏi liên tục, có mấy ánh mắt rơi xuống người Chu Tường và một nữ sinh khác, sắc mặt hai người rõ ràng có sự biến hóa.
Thầy Hà thở dài một hơi, vẫy tay gọi hai nam sinh tới: "Dẫn mấy trò ấy đến hậu trường đi, trói chặt một chút." Sau đó lại nói với hai người Chu Tường: "Đừng trách thầy nhẫn tâm, nơi này có rất nhiều bạn học khác, trước đó chúng ta đã ăn qua quả đắng... Yên tâm, thầy sẽ không đuổi các trò đi, nếu các trò không có.. trước đó, thầy sẽ đưa các trò đồ ăn."
Kế tiếp lại để cho mấy nữ sinh giúp họ bôi thuốc. Cẳng chân Du Hành bị cào một vết, vừa ngứa vừa tê, dùng rượu cồn khử trùng giống như bị kiến cắn mạnh, mấy nữ sinh vừa bôi thuốc vừa trấn an ủi cậu: "Bôi thuốc xong sẽ tốt, cậu ráng nhịn một chút." vừa nói vừa đem thuốc mỡ bôi lên vết thương, "Thầy Hà đã tổ chức thành một đội nam sinh đến phòng y tế lấy thuốc, nhưng mà không được thuận lợi, chỉ có thể dùng mấy thứ này."
"Cảm ơn cậu."
Một lát sau, mỗi người bọn họ được phân một chai nước và một bao mì ăn liền.
"Không có nước nóng, trực tiếp trụng mì vào nước rồi ăn đi."
Du Hành lấy ra một cái chén, đổ nước vào mì, chờ mì mềm mới ăn. Mới vừa ăn được hai đũa, cửa hội trường lại mở ra lần nữa, người vào lúc này là một đám nam nhân cao lớn thô kệch, Du Hành híp mắt nhìn họ, nhận ra trong đám người này có một người là thầy giáo hướng dẫn có trong kí ức của Trần Hằng, năm nam sinh dáng người cao lớn, còn dư lại là người làm bảo vệ của trường học, trong trí nhớ của Trần Hằng rất có ấn tượng với những người này.
"Lão Hà, lại có người mới tới à?" Người đàn ông cầm đầu mở miệng khiến cho Du Hằng cảm thấy có chuyện không đúng, quả nhiên người này lại nói tiếp: "Tuy rằng chúng tôi là bảo vệ do trường học mướn nhưng cũng không đại biểu cho việc chúng ta phải bán mạng cho các người mỗi ngày, mấy người chúng tôi đã mệt đến chết đi sống lại vậy mà hôm nay anh lại tiếp thêm mấy đứa học sinh, ngày mai cứu tế mấy đứa nữa, đồ ăn do đâu mà có?
Ông đây không làm nữa!"
Sắc mặt Thầy Hà có chút không tốt, miễn cưỡng cười: "Lão Tào, tôi biết là đã làm liên lụy đến các anh, chờ sau này tôi nhất định sẽ nói với hiệu trưởng__"
"Có lẽ thầy hiệu trưởng đã sớm quy thiên, không lẽ chờ ông ấy đến phát tiền thưởng cho bọn tôi?" Lão Tào đánh gãy lời nói của Thầy Hà, lại nói tiếp: "Lão Hà, tôi rất kính trọng anh nhưng tôi thật sự không có biện pháp để tiếp tục. Tôi cũng cần mạng sống của mình." nói rồi ông ta buông lỏng tay làm lộ ra vết máu loang lổ ở khuỷu tay: "Ở đây có nhiều học sinh như vậy, anh thì lại luôn miệng nói chúng còn nhỏ nhất quyết không cho chúng ra ngoài kiếm đồ ăn, ngay cả mấy cái--" ánh mắt anh ta thoáng nhìn qua bốn nam sinh, "Hơn nữa mấy người chúng tôi không thể tìm được nhiều đồ ăn cho tất cả mọi người." đưa mắt đảo quanh hội trường một lượt. "Mấy ngày nay chúng tôi đi đi lại lại mấy chuyến, đồng nghiệp của tôi cũng chết mất mấy người, một chút đồ ăn lấy được trong mấy ngày này cũng coi như chúng tôi không làm thất vọng những học sinh ở đây, hôm nay liền chia tay từ đây đi."
Lão Tào nói xong thì nhìn mấy người đồng nghiệp của mình, bọn họ hiểu ý đặt đồ ăn lấy được buông xuống, lại phân ra năm nam sinh do các thầy giáo đưa cho: "Những thứ này là của các người, tự mình xử lí đi." Sau đó liền cùng sáu đồng nghiệp của mình dọn đồ đi về phía cầu thang lầu một, tìm một chỗ để ở lại. Bày ra tư thế nước sông không phạm nước giếng.
Thầy Hà cùng với Thầy ứng đối diện thở dài một hơi, hai người đi kiểm tra đồ ăn.
"Mấy thứ này, dù tiết kiệm cũng chỉ dùng được trong hai ngày." Thầy Hà lại tiếp tục thở dài.
"Đành để cho học sinh ra ngoài tìm đồ ăn vậy." Thầy ứng nói, sắc mặt Thầy Hà không tốt, không có đáp lời ông.
Thầy ứng đi ra, quét mắt một vòng hội trường, đại đa số ánh mắt của học sinh đều là sợ hãi, tránh né, lòng ông càng thêm chìm xuống.
"Thầy ứng, cổ chân thầy chảy máu rồi."
Thầy ứng sờ soạng cổ chân một phen, quả nhiên đều là máu.
"Thầy đừng chạm vào, để em băng bó cho thầy."
Bốn nam sinh kia vây quanh ông hỏi thăm, Du Hành cũng thò lại gần nghe ngóng.
"Mấy cái siêu thị bên ngoài cũng không còn nhiều đồ ăn cho lắm, nếu không nhanh chóng đi tìm thì rất nhanh chóng sẽ cạn kiệt đồ ăn."
"Zombie bên ngoài ngày càng nhiều thêm, nếu không nhờ chú Tào lấy được một chiếc xe thì chúng ta cũng không thể đứng ở đây được."
Mọi người xung quanh nghe vậy đều an tĩnh trong chốc lát.
Có người nói: "Chính ông ta đã bỏ mặc chúng ta!" Ngữ khí của cậu ta có chút trách móc. Điều này được không ít người phụ họa.
Bốn người đều là học sinh chuyên thể thao, đều là anh em cùng một ký túc xá nên cảm tình của họ với nhau rất tốt. Từ Thiên là người lớn tuổi nhất, cũng là trưởng phòng, là người trượng nghĩa, hào phóng, thể dục thứ ba hàng tuần đều do anh ta đứng đầu. Suy nghĩ của anh ta tương đối thành thục, anh ta nhìn ra được bọn lão Tào đang rất bất mãn, vì hòa hoãn cảm xúc của bọn họ, cũng như mài dũa bạn bè của mình cho nên ngày hôm qua đã đưa mọi người ra bên ngoài tìm đồ ăn.
Đáng tiếc chuyến đi này không được thuận lợi, một bảo vệ cũng đã hy sinh cho nên bọn lão Tào mới có thể bùng nổ như vậy.
Chuyện này anh ta có thể lý giải được.
Nói rồi ánh mắt của anh ta nhìn những đồng học xung quanh, anh ta thầm lắc đầu ở trong lòng. Thời điểm này vẫn còn nghĩ muốn dựa vào người khác, oán trách người ta không chiếu cố mình, ở nơi nào có cái điều khoản ngang ngược như vậy? Người ta cũng không phải cha mẹ đẻ ra các người!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!