Sau khi dùng cơm tối, mỗi người tự mình tìm một chỗ nghỉ ngơi. Du Hành leo lên nóc nhà, ngồi bên trên hóng gió.
Cậu nhìn thấy Lư Trấn Viễn, sau đó nhìn xuống thi thể của tang thi trước cửa, nhìn chòng chọc một lúc lâu mới đứng dậy dậm chân xoay người. Thấy Du Hành đang ngồi, hắn lập tức mỉm cười, leo lên ngồi bên cạnh cậu.
"Trương tiểu đệ, tâm tình tốt ghê nhỉ, còn lên đây nhìn ra xa nữa!"
"Hóng gió."
Lư Trấn Viễn cười ha ha hai tiếng, không nói nữa.
Thật ra Du Hành cũng hiểu cảm giác của Lư Trấn Viễn. Cậu cũng cảm thấy rất tiếc nuối, dị năng đặc biệt đó... Biết bao người hâm mộ. Nhưng cậu rất nhanh đã biều chỉnh lại tâm tình của mình, cậu có hệ thống, so ra đã mạnh hơn rất nhiều người khác rồi. Chuyện mười phân vẹn mười kia cũng không phải cải trắng ngoài chợ, muốn là có được. Cậu có thể sống sót từ giai đoạn thi hóa đã là chuyện rất hạnh phúc.
Ngồi trong đêm khuya một lúc, Lư Trấn Viễn cũng xuống ngủ, Du Hành vừa mới nói chuyện gác đêm nhưng họ đều nghĩ không chuyện này không cần thiết.
Cửa đã đóng rồi, tang thi vào kiểu gì được?
Cậu biết nói nhiều sẽ làm nhiều người không ưa, đặc biệt là Lưu Hải Triều, tên kia rõ ràng rất bất mãn với cậu, thậm chí còn ồn ào phải đề phòng cậu.
Du Hành cảm thấy, muốn hòa nhập với quần thể rất khó. Cũng may cậu cũng không cùng đường, cùng lắm là ngày mai mỗi người một ngả. Cậu nghĩ, ngày mai phải cẩn thận kiếm một chiếc xe mới được.
Không thể nào đặt an toàn của mình trên người khác được, Du Hành cũng không có khả năng có thể bảo vệ chính bản thân kể cả trong đêm, vì vậy dứt khoát lên nóc xe ngủ.
Buổi tối gió rất lớn, cậu tựa đầu vào bọc quần áo, mơ màng ngủ một đêm, sang ngày thứ hai liền tỉnh táo.
Lư Trấn Viễn cười: "Cậu thật sự ngủ một đêm trên đó?"
Du Hành gật đầu, kéo tấm chăn nhảy xuống rửa mặt súc miệng.
Lưu Hải Triều cũng cười nói: "Lá gan của cậu chính là quá nhỏ! Nếu như có tang thi tới thì tôi chỉ cần một quyền là có thể đáng chết." Vừa nói vừa khẽ ngâm nga lên xe ăn.
Nếu như hắn ta không những khó sống sót mà còn không có khí lực, lúc ấy hắn ta có còn nói được như thế nữa không? Du Hành lắc đầu một cái, vận khí của mỗi người không phải lúc nào cũng có, hôm qua an toàn thì không có nghĩa sau này vẫn vậy. Đúng là cậu nhát gan, nhưng đó cũng không phải là chuyện sai trái gì.
Một lúc sau, có người kêu họ: "Chúng tôi là người ở thôn này, có thể mở cửa được không?"
Bọn Âu Đình bàn bạc một lúc, liền lái ra rời đi, mở cửa cho người vào trong.
"Có chuyện gì không?"
Người nói là một người đàn ông trung niên: "Theo tôi thấy thì có vẻ mấy người từ phía Nam tới, tôi muốn hỏi một chút tình hình trong thành phố."
"Không ổn lắm, rất nhiều tang thi."
"Không có người cứu viện hay sao?"
"Chúng tôi không gặp."
Người đàn ông trung niên nghe vậy thì than thở: "Con trai tôi nói bên chỗ chúng tôi không có quân đội đóng quân, trong khoảng thời gian ngắn không có quân cứu viện tới, quả đúng là như vậy."
Tâm trạng của mọi người đều hạ xuống thấp.
Người đàn ông trung niên còn nói tiếp: "Các người định đi đâu vậy?"
"Bảy người chúng tôi định đến Thành phố A, còn người này thì đến tỉnh Thanh Hòa."
"Vậy đi lúc nào? Có thể mang chúng tôi cùng đi được không?"
"A... Xe chúng tôi không thể chở thêm người được, nếu mấy người có xe thì có thể đi chung đường. Một lúc nữa chúng tôi sẽ khởi hành."
"Chúng tôi có xe, chung đường cũng được, càng nhiều người càng an toàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!