Chương 49: Tang thi thời mạt thế 04

" Cậu vừa mới đi đâu về?" Quan Hà không hài lòng nói.

"Tôi bị đau bụng, đi vệ sinh ở tầng hai." Quả thật trên tầng hai có nhà vệ sinh, cậu cũng không tính nói bậy.

"Nhanh lên tranh thủ thời gian giúp đỡ, nhiều người như vậy." Quan Hà đưa cho cậu một cái xe đẩy.

Trong siêu thị đã là một mớ hỗn độn, trên mặt đất lộn xộn cũng không có chỗ mà đứng. Du Hành đem xe đẩy tới cửa, Lư Trấn Viễn lấy nó đặt vào trong xe. Hai chiếc xe hầu như đều chất đầy, muốn ngồi xuống cũng khó. Không biết cậu từ nơi nào kiếm được dây thừng, trần xe cũng trói lại mấy cái hộp.

"Đi nhanh đi!" Lư Trấn Viễn nhìn ra ngoài thấy lũ tang thi, tất cả bọn chúng đều đã chạm tới cửa kính. Dường như cánh cửa không thể chống đỡ nổi, nhìn đến sắp bị xâm nhập.

Âu Đình liền ôm Âu Nguyệt đi tới, Lư Trấn Viễn cau mày: "Nguyệt Nguyệt cô ấy...."

"Cô ấy cong chưa có chết, tôi muốn đưa cô ấy đi."

Có chút là ép buộc, sắc mặt của những người khác cũng không quá quan tâm tốt phần lớn là sợ hãi.

"Yên tâm, tôi sẽ nhìn cô ấy. Anh có thể tới lái xe."

Sau một giờ, Âu Nguyệt vẫn bất tỉnh và không bị biến thành tang thi. Điều này khiến cho Âu Đình như tìm thấy được hy vọng. Anh ta cảm thấy em gái mình có thể sống sót. Lúc trước đồng nghiệp cũ bị cắn và đã trở thành một tang thi sau một phút.

"Bên ngoài đều là tang thi, cánh cửa không mở được ra." Du Hành nói.

Đây là nói được uyển chuyển, lại để cho Trần Tuyết Lỵ nói, không thể mở! Ở bên ngoài cửa đầy tang thi, lực ở cửa họ không thể mở ra.

"Trực tiếp đi ra ngoài."

"Lúc này còn có ai chứ."

Lưu Hải Triều chán ghét những người này nhưng anh ta vẫn lớn tiếng hô: "Chúng ta phải rời đi, sẽ mở được cửa chính các người phải cẩn thận."

Những lời này lại để cho mọi người ở tầng một ngạc nhiên. Chiếc túi trên tay cũng không biết là nên thật xuống hay là nhắc tới những chiếc túi khác trên mặt đất. Hầu hết mọi người ngay cả vũ khí trên tay mình cũng không biết là nên vứt đi đâu.

"Này, đừng."

"Có thể mang tôi ra ngoài không? Nhà của tôi ở đối diện."

"Đúng vậy đúng vậy, còn có tôi nữa."

Lưu Hải Triều nói: "Không được, chúng ta không thể ngồi trên xe."

"Vậy cũng không thể mở cửa. Chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Sau khi chúng ta phá cửa, nhất định sẽ phá một con đường khác, mọi người theo ở phía sau cẩn thận chút chắc có lẽ sẽ không sao." Du Hành nói." Nói cách khác là lên tầng hai bò từ cửa sổ đi ra ngoài."

"Không được, đây không phải là rất nguy hiểm sao?"

"Đúng vậy! Các người có xe đương nhiên không sợ."

Không ít người tới đây, trong miệng họ cũng không đồng ý.

Lưu Hải Triều cười: "Là các người tự mình không biết xấu hổ, nhìn chúng tôi đem tang thi giết sạch rồi sẽ tới kiếm tiện nghi nên hiện giờ không dám đi ra ngoài còn muốn trách chúng tôi?"

"Siêu thị này không phải của các người, tại sao chúng tôi không thể đến?"

Cãi nhau, bọn họ phải lái xe. Đã có một số người mang túi lớn và túi nhỏ chặn trước xe. Lưu Hải Triều bọn họ có lá gan kia động vào? Đây cũng không phải là tang thi mà là một mạng người. Vì vậy liền giằng co.

Du Hành ngồi trong xe lẳng lặng nhìn ra phía trước. Cánh cửa kia không thể kéo dài hơn được nữa. Lư Trấn Viễn và Thiệu Nguyên Thông đã nói rằng khi cánh cửa kia bị phá vỡ, tang thi sẽ trang vào trong. Đến lúc đó người trước xe nhất định sẽ chạy. Trong thời điểm bọn họ đang ở đó cùng một chỗ dậm chân ga lao ra.

Chờ đợi thời gian làm cho người ta như bị dày vò. Đặc biệt là Du Hành sau lưng hai anh em Âu Đình Âu Nguyệt, ngoại trừ Lư Trấn Viễn ở trên ghế lái. Những người khác lại chen vào một chiếc xe khác nhưng không dám ngồi cùng một chỗ với Âu Nguyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!