Du Hành càng cảnh giác hơn.
Độ khó của nhiệm vụ này là khó nhất, nên cậu không tin là con tang ngoài kia cùng trình độ với con ở nhiệm vụ trước.
Cậu cân nhắc kỹ càng, sau đó đứng lên: Thức ăn vẫn đủ. Hiện giờ, có lẽ tang thi đã xuất hiện được ba ngày rồi, đi sang thành phố bên cạnh để ngồi máy bay về nhà là không thể nào. Cậu tự trở về? Hoàn toàn có khả năng.
Ở nhiệm vụ lần trước là nhờ cậu chạy theo quân đội, có súng có pháo nhưng không phải vẫn bị tang thi đuổi theo sao? Trên đường cũng có thiệt hại. Bây giờ chỉ có một mình cậu thì không thể nào phá bỏ được tang thi triều này, trừ khi vận may của cậu nghịch thiên đến mức dọc trên đường đi cũng không gặp phải tang thi triều.
Cậu cần một đội ngũ, tuy nhiên để tìm được những đồng đội biết thấu hiểu như Từ Thiên không phải như mua rau cải trắng, không dễ để tìm thấy ở nơi xa lạ này.
Hiện giờ chỉ có thể tự dựa vào bản thân, có thể gặp được người hợp ý hay không đều phải nhờ vào duyên số rồi.
Tỉnh Thanh Hòa cách nơi này khoảng vài nghìn dặm nên cậu cần có xe để đi.
Hiện tại nên làm những chuyện cần thiết trước, cậu đi đến cửa sổ, vén nhẹ rèm che cửa lên nhìn ra bên ngoài, trời nắng chang chang, ở trên đường, tang thi lắc qua lắc lại.
Trước khách sạn có đậu năm chiếc xe còn siêu thị ở phía đối diện có đậu một chiếc SUV.
Du Hành suy nghĩ một chút rồi quyết định xuống lầu, trong trí nhớ của Trương Hằng Viễn không có sự hiện diện của quân đội, có lẽ là không quan tâm đến. Cậu cũng không dám ở chỗ này chờ đợi được cứu giúp.
Ngày thứ ba của mạt thế cũng chưa phải là lúc loạn nhất, đầu tiên là cậu có thể lấy xe chạy đi. Vào thời điểm loạn nhất cũng là lúc tất cả mọi người dốc hết toàn bộ sức lực để tìm kiếm thức ăn, là thời điểm ngươi tranh ta đoạt.
Cậu lấy tất cả mọi thứ bỏ vào trong nhẫn trữ vật rồi lại đem nhẫn bỏ vào hệ thống trữ vật, đảm bảo tất cả mọi thứ đều hoàn hảo. Lúc này mới đeo lên lưng chiếc ba lô có mấy miếng bánh quy và hai chai nước, cầm lấy cái giá treo quần áo ở trong phòng. Đây là cái giá ba chân, dài gần hai thước được làm bằng inox, trọng lượng cũng không nhẹ. Đem ra đối phó với tang thi thì cũng tạm chấp nhận được, cậu định sau khi rời khỏi nơi này sẽ đi tìm vũ khí khác thích hợp hơn.
Trước tiên, cậu đem cái giá ném xuống bãi cỏ hấp dẫn được một con tang thi đến cửa, nó lắc lư một hồi, nhận ra thứ này không thể ăn được liền chậm rì rì rời đi.
Chờ trong chốc lát, phải mất một lúc cậu mới trèo qua cửa sổ sau đó dọc theo ống thoát nước leo xuống. Căn phòng này là do cậu đặc biệt chọn, bây giờ đã có đất dụng võ rồi.
Lúc leo lên lầu hai, cậu đối mặt với một con tang thi, con tang thi đó úp mặt vào cửa sổ thủy tinh, gào lên một tiếng, không đụng được cậu, nó liền vội vàng dùng đầu đụng.
Ở thế giới kia, chỉ khi bị tang thi cắn thì thi thể mới bị biến đổi, không biết là tang thi ở thế giới này như thế nào.
Trong lòng Du Hành tràn đầy tinh thần. Sau khi thuận lợi nhảy xuống mặt đất, cậu nhanh chóng nhặt cái giá ở trên sân lên, dùng sức đâm thủng một con tang thi rồi nhìn về phía đối diện.
Chiếc suv kia vẫn còn ở đấy, nhưng mà cửa siêu thị lại bị mở ra, cậu nhìn thấy bên trong có người. Cậu không dám gây thêm rắc rối nên không thể làm gì khác, chọn một trong những chiếc xe xung quanh để đi, cạy ổ khóa ra sau đó nhét cái giá vào trong, sau khi ngồi vào ghế liền đóng cửa lại.
Đúng lúc đó con tang thi kia lại một lần nữa đứng dậy, đụng vào xe.
Cậu khởi động xe, rẽ sang một góc rồi căn cứ vào đường đi trong trí nhớ, cứ đi thẳng rồi đi ra ngoài.
Trên đường đi, cậu thuận lợi tìm được một quầy bán đồ ăn vặt bị đập liền đem tất cả vơ vét trong một lần, lấy chiếc nhẫn của mình trang bị đầy đủ.
Vào ban ngày, cậu có thể đi qua những nơi tập trung tang thi, nhưng khi đêm tới, cậu lại không có chỗ để dừng chân.
Xe còn dầu. Cậu trở mình, lấy cuốn sách chỉ dẫn về du lịch mà Trương Hằng Viễn đã chuẩn bị từ trước, cậu lật ra xem, trạm xăng gần đây nhất cũng cách khá xa, mà số dầu còn dư lại không đủ để chống đỡ.
Quan trọng nhất là, đi vào ban đêm tuyệt đối không phải ý hay. Cậu đơn phương một mình, nếu sơ ý rơi vào đám tang thi thì cậu chết chắc rồi.
Lái xe vào một con hẻm nhỏ, mang balo trên lưng, vừa nhanh chóng lui lại về phía sau tang thi, vừa mở cửa xe xông ra ngoài. Tay cậu không cầm cái giá mà trực tiếp nhảy lên nóc xe rồi trèo qua tường.
Trên đầu tường để phòng trộm cướp nên đã gắn thêm miểng thủy tinh làm mu bàn tay của cậu bị rạch ra, máu càng thêm kích thích những con tang thi sau đuôi xe đi theo.
Trong đó có một con tang thi đạp đồng loại của mình để leo lên nóc xe, túm lấy Du Hành lại định cắn một cái. Du Hành tiếp tục trèo mà không quan tâm đến cơn đau. Sau bức tường bên này là một cái sân, trong sân có một chiếc xe hơi đang đậu, trong phòng còn có nến đang sáng, cho thấy ở đây có người ở.
Và cũng không có tang thi.
Cậu nhảy xuống, lăn tại chỗ, miệng vết thương ở trên người cọ xát với cát đá khiến cậu rất đau đớn, nhưng may mắn là tư thế rơi xuống đất của cậu rất tốt nên không bị trẹo chân.
"Là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!