Chương 47: Tang thi thời mạt thế 02

Sau khi lên xe cậu dựa vào hành lang xe, sau đó người lên xe cũng dần dần nhiều lên, vì vậy cậu đã dứng dậy nhường chỗ ngồi cho một ông lão.

Đến nơi gọi xe taxi, cậu xuống xe.

Xe chưa tới, cậu chỉ có thể đứng chờ. Đột nhiên cậu phát hiện ra bầu trời tối hơn, vừa ngẩng đầu lên nhìn thì đã không còn nhìn thấy được mặt trời. Trương Viễn Hằng vì người yêu của mình mà tính toán rất chu toàn, dầu cạo gió hay ô che mua đều mang đủ cả. Hắn lấy cây dù che mưa ra, xe taxi cũng vừa vặn đi đến.

"Xin lỗi, phía trước kẹt xe."

Du Hành chui vào, cười nói: "Không sao, chúng ta có cần đổi sang đường khác không?"

"Nên đổi, hồi nãy tôi nghe nói bên kia xảy ra tại nạn xe cộ, không biết lúc nào mới lưu thông được nữa." Bác tài vừa nói vừa quay xe.

"Sao hôm nay lại tối nhanh vậy nhỉ?" Vừa mới đi được mười mấy phút, bác tài đã phải bật đèn xe lên.

Du Hành cầm lọ dầu gió chấm nhẹ trước mũi, rồi xoa hai bên thái dương, nguyên chủ không say xe nhưng do mấy ngày này thân thể vì mệt mỏi mà trở nên yếu ớt hơn, hiện tại cậu chỉ cảm thấy đầu mình đang choáng váng từng cơn. Mắt hơi híp lại nghỉ ngơi, vừa nghe được lời bác tài, cậu lập tức giật mình ngồi thẳng.

Quả nhiên, bên ngoài tối om, chỉ có đèn xe đang chiếu sáng con đường. Ngay cả đèn đường cũng không sáng, xem đồng hồ, mới hơn một giờ chiều.

"Bác tài, chỗ bác có thường xuyên như vậy không?"

"Hôm nay là lần đầu tiên. Không lẽ sắp mưa rồi?"

Du Hành hạ cửa kính xe xuống nhìn ra ngoài, trời đen thui, một cơn gió nhẹ cũng không hề có, khắp không gian đều trở nên ngột ngạt.

"Bác tài, bây giờ cũng mới hơn một giờ, cho dù trời mưa cũng không thể tối như vậy chứ?!"

Bác tài nghe vậy thì nhìn qua đồng hồ, sau đó kít một tiếng, dừng xe bên lề đường: "Sao có thể kỳ lạ vậy." Sau đó ông ấy xuống xe nhìn thử, lúc quay lại liền nói: "Cậu nhóc, tính huống hiện tại tôi cũng không dám chắc, sợ đi tiếp sẽ xảy ra tai nạn." Nói xong thì lẩm bẩm một tiếng xui xẻo.

Du Hành lại cảm thấy sắp "tới" rồi, tảng đá lớn đè trong lòng rơi xuống.

Cậu nói: "Được, vậy gần đây có nhà nghỉ nào không? Đưa tôi tới đó cũng được."

Lúc này bác tài liền nói: "Có, nhiều lắm, yêu cầu của cậu là gì?" Thành phố này tuy nhỏ nhưng lại là thành phố du lịch, cái khác không có không nói nhưng thứ nhiều nhất chính là nhà nghỉ và khách sạn.

"Cao tầng, bên cạnh có cửa hàng tiện lợi và siêu thị càng nhiều càng tốt."

Bác tài nghĩ ngợi một hồi liền khởi động xe. Lần này ông ta lái rất chậm, đèn xe mở hết lên, trong lúc di chuyển cũng có một xe gặp tai nạn nhưng xe của hai người lại không có ảnh hưởng gì cả. Nhưng vẫn bị dọa một trận, dù sao chiếc xe kia cũng suýt đâm phải xe họ.

Đến nhà nghỉ, trả tiền xe xong, bác tài đậu xe ở tầng hầm xong thì đi vào trong cùng Du Hành.

"Hiện tại tôi cũng không dám đánh liều, chờ trời tốt hơn mọt chút thì đi, ta cũng vào ngồi một hồi."

Người này cũng khá có lý trí.

Du Hành làm xong thủ tục nhận phòng thì bước lên lầu, nhìn xuống bác tài đang ngồi ở ghế uống nước.

Lúc này điện thoại reo lên, là Trương Hằng Tuệ.

"Hằng Viễn, giờ em đang ở đâu? Không biết tại sao trời lại đột nhiên tốt sầm, em có xảy ra chuyện gì không?"

"Em đang ở trong nhà nghỉ, đừng lo."

Lúc này Trương Hằng Tuệ mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Du Hành: "Nghe chị, tạm thời em đừng ra ngoài, nhà nghỉ có đưa bữa ăn không? Không có thì đặt đồ ăn bên ngoài, em đừng đi ra, ví tiền và điện thoại cất giữ cẩn thận, không cần để ý tới người lạ..."

Du Hành bật cười: "Vậy chị đang ở đâu? Đã mua được đồ chưa?"

"Mua rồi! Đồ em thích ăn chị cũng mua rồi. Chị đang ở nhà rồi, em đừng lo, em đừng có ra ngoài nghe chưa, hiện tại thì ngay cả cửa cũng không được." Trương Hằng Tuệ vừa về tới nhà trời đã tối, lúc ấy đã bị dọa cho giật mình.

Hiện tại cô em chồng kia đang sợ hãi khóc ầm lên, còn la hét gì mà mạt thế đến rồi, hiện tại ngay cả bố mẹ chồng cô cũng đang dỗ con bé, một chốc lát lại kêu cô ra ngoài, cô không có cách nào khác là tranh thủ gọi điện nhắc nhở em trai mấy câu, cuối cùng còn nói: "Có chuyện gì thì gọi cho chị, em nhớ không được ra ngoài đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!