Lúc này nhiệm vụ chính cùng nhiệm vụ phụ đều đã xong. Ngoài ra Du Hành còn nhận được 10 điểm Tân Hoả thưởng cho thành tích tiềm ẩn [Kiên cường bất khuất].
Trong một lần làm nhiệm vụ, bởi vì một loạt thảm hoạ tự nhiên nên giai đoạn cuối Du Hành cũng không thu được nhiều sách vở. Nhiệm vụ của thế giới cuối cùng này cũng chỉ có hơn 500 vạn đểm Tân Hoả.
Cậu vội vã nghĩ đến chuyện đi vào thế giới nhiệm vụ mới, đi sưu tầm thêm nhiều sách vở. Sau khi nhiệm vụ được vớt lên từ giữa sông, nội dung nhiệm vụ xuất hiện trong đầu cậu.
"Độ khó: Khó
Mục tiêu cần đạt: Mục tiêu là tìm được người chị
Phần thưởng hoàn thành: 90 điểm Tân Hoả
Hình phạt thất bại: trừ 30 điểm Tân Hoả
Khác: *(Được xác định)"
Bây giờ phần thưởng của nhiệm vụ và điểm phạt khi thất bại đã không còn ảnh hưởng đến trái tim keo kiệt của cậu nữa.
Điều cậu thật sự coi trọng đó chính là sống sót được trong thế giới nhiệm vụ sau đó thì tìm được thêm nhiều sách.
Lúc này đây cậu chỉ hy vọng tìm thêm càng nhiều sách, có thể trở về nhà một chuyến.
Nhìn nhiệm vụ ở mức khó, hơn nữa ở giữa tận thế rất khó tìm người, cậu đã chuẩn bị tâm lý.
Rất nhanh đã đến giờ, cậu bị truyền tống đến thế giới nhiệm vụ mới.
Du Hành mở mắt là lúc cậu đang ở trên xe.
Xe xóc nảy chạy nhanh về phía trước, cậu cảm thấy ngực bị đè nén, có chút buồn nôn.
"Trương Hằng Viễn, mau đứng lên, đến nhà ga rồi!"
Có người đẩy cậu, cậu cầm chiếc ba lô lớn trên đầu gối rồi xuống xe.
Trước mặt là một nhà ga nhộn nhịp người qua lại, bên cạnh cậu là bảy người cả nam lẫn nữ, trên người còn mang theo nét học sinh.
Một bé gái cầm khăn giấy lau mồ hôi, cười nói: "Cuối cùng cũng đuổi kịp."
"Mau mau mau, còn phải đi lấy vé. Trương Hằng Viễn cậu đi nhanh đi!" Có người thúc giục cậu, nhét hơn mười cái chứng minh thư vào tay cậu.
Một cô gái có vẻ đẹp ngọt ngào nhấp miệng cười nói với cậu: "Hằng Viễn, phiền cậu rồi, cậu đi trước lấy vé, chúng tôi ở cửa kiểm tra chờ cậu."
Du Hành cảm thấy cực kỳ khó chịu. Cơ thể này không biết xảy ra chuyện gì mà say xe rất nghiêm trọng. Hiện tại cậu cảm thấy ghê tởm trào lên đến yết hầu, cậu nhíu mày chạy đến bên cạnh bồn hoa nôn ra.
Tiếng thét chói tai truyền đến cô gái xinh đẹp họ Điềm hỏi cậu: "Hằng Viễn, cậu bị sao vậy? Không sao chứ?"
Sau khi cậu nôn xong, cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Lúc đứng thẳng lên, cậu sờ túi quần lấy ra một túi khăn giấy rồi mở ra lấy lau miệng tầm mắt nhìn đến đám người vẫn đứng tại chỗ kia.
Ngay cả cô gái quan tâm hỏi han cậu cũng vẫn đứng im. Cậu vừa nhìn qua, ở đây tổng cộng có 8 người, chính là 4 cặp.
Hiện tại cậu cần thời gian mà ở đây, người đến người đi khiến cậu cảm thấy rất không an toàn.
"Tôi không thoải mái, muốn đi WC, mọi người tự lấy vé đi." Cậu ho khan vài tiếng, trả lại chứng minh thư rồi quay đi.
Khuôn mặt của nữ sinh ngọt ngào không giữ được nụ cười, miễn cưỡng nói: "Vậy cũng được."
Sắc mặt của những người khác cũng không tốt lắm, một nữ sinh còn nói: "Một người đàn ông sao lại phiền toái như vậy, còn say xe..."
Du Hành dựa theo bảng hướng dẫn tìm được WC, nhốt mình trong đó cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!