Chương 45: Thiên tai thời mạt thế 31

Phiên ngoại 3

Hà Ngụ cảm thấy vô lực.

Sau trận hồng thủy ngập trời đó, anh ta tưởng là sau này có thể càng lúc càng thuận lợi mà thực hiện sự nghiệp của chính mình! Nhưng rốt cuộc lại ngoài dự đoán.

Sau trận hồng thủy, sự sùng kính và sợ hãi của người dân thôn Từ gia dành cho anh ta thực sự đạt đến đỉnh điểm, ngay cả khi điều kiện ăn uống cư trú bị hạn chế, anh ta quả thật vẫn sống như những ngày vương công quý tộc thời cổ đại.

Bọn họ không chỉ xem anh ta thành hoàng đế, mà còn xem anh ta như là thần tiên! Ha, thần tiên!

Phòng anh ta ở là phòng tốt nhất, về sau lại thu nhận mấy cô gái trẻ tuổi, ăn đồ ăn ngon nhất… Tất cả đều là tốt nhất, không có một ai làm trái ý nguyện anh ta. Anh ta chỉ cần ngoắc ngoắc tay, liếc ánh mắt, sẽ có rất người người trước ngã xuống người sau kế tục vì anh ta mà cống hiến sức lực.

Thật hạnh phúc, đây thực sự là cuộc sống thần tiên!

Nhưng mà những ngày tốt lành như vậy quá ngắn ngủi. Đầu tiên là đám chim cút ở dưới lầu đột nhiên lại biến thành sói, hung hăng cắn xuống miếng thịt to ở chỗ anh ta, đồ ăn của bọn bắt đầu thiếu.

Rồi rất nhanh, thức ăn cũng đã hết.

Bọn họ nhìn anh ta, dùng ánh mắt tín nhiệm, cho rằng anh ta sẽ có diệu kế nào đó để kiếm được thức ăn, suy cho cùng anh ta có thần thông tiên nhân.

Trong lòng anh ta băt đầu có chút hoảng hốt, những vẫn giữ được biểu tình trên mặt, để cho một nửa người dân thôn Từ gia ra bên ngoài đi tìm thức ăn.

Thu hoạch được rất ít, nơi nơi đều là những tòa nhà bị bỏ hoang, ngay cả mấy đồ ăn hỏng hóc hư thối cũng rất khó tìm. Đầu năm nay, những người đói đồ ăn kiểu gì cũng ăn được, mà bọn họ ở trong khách sạn Tứ Quý Xuân Tửu sống an nhàn lâu rồi, bỏ lỡ mất cơ hội thu thập đồ ăn tốt nhất sau khi trận đại hồng thủy rút đi —— cho dù lúc bọn họ có thuyền, có đồ ăn thì cũng không có ai ra ngoài tìm thức ăn.

Tầm nhìn Hà Ngụ quyết định sự thiển cận của anh ta, anh ta hưởng thụ "cuộc sống thần tiên", trong đầu muốn xưng hùng bá nghiệp, lại không có kế hoạch lâu dài cơ bản. Mà người dân trong thôn Từ gia cực kì mê tín đối với anh ta, cho rằng trong lòng anh ta đã có tính toán hết rồi, vốn dĩ chính mình cần lo lắng cho tương lai.

Cuối cùng bởi vậy mà bọn họ không hề làm gì cả, cho đến một ngày đồ ăn cạn kệt.

Đồ ăn tìm được thì ít, chất lượng lại rất kém cỏi, làm sao mà Hà Ngụ có thể nuốt trôi được? Anh ta phát tính tình, về sau người ở thôn Từ gia nơm nớp lo sợ mà tìm thức ăn "ăn ngon", "hoàn hảo" cho anh ta.

Nhưng hiển nhiên đây là mục tiêu rất khó thực hiện.

"Chú Ngụ, chú có thể tính ra được nơi nào có đồ ăn sao?

"Chú Ngụ, chú nhìn thử xem nấm này có thể ăn không?"

"Chú Ngụ, con trai trai tôi bị bệnh rồi, cho tôi thuốc đi!"

"Chú Ngụ, chú rút cuộc biết được nơi nào có thể tìm được đồ ăn không vậy?"

Thức ăn, bệnh tật v.v.., Hà Ngụ đều không giúp được gì.

Mà sau trận đại hồng thủy, nhiệt độ bắt đầu bình thường, khí hậu bắt dầu ổn trờ lại, rồi từ từ, uy tín của anh ta không ngừng giảm xuống.

Anh ta bắt đầu suốt ruột, chính là vì anh ta hoàn toàn không biết gì về tương lai cả! Cho dù anh ta muốn báo trước mấy tình hình thiên tai, cũng không có cách nào mà báo.

Không có tình hình thiên tai, người dân ở thôn Từ gia không cần phải dựa vào "lời tiên tri" của anh ta, không có thức ăn, Hà Ngụ chỉ việc ngồi ở trong phòng chờ những người khác trăm ngàn đắng cay tìm kiếm thức ăn cho anh ta…..

Anh ta dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?

"Các người không thể đối xử với ta như vậy!" Sau khi biết sau này sẽ không ai mang bất kì loại thức ăn nào cho anh ta, Hà Ngụ hô to: "Đừng quên chính tôi là người cứu các người! Không có tôi thì các người đã sớm chết hết! Là lời tiên tri của tôi cứu các người, vậy mà các người cũng dám vong ân phụ phĩa, không sợ sẽ gặp báo ứng?!"

Cuối cùng những người đó trước kia còn đối với anh ta nới gì nghe nấy, hận không thể quỳ xuống mà nói với anh ta, giờ lại dần dần thay đổi, ánh mắt nhìn chằm chằm anh ta như sói đói, bên trong ánh mắt không có một chút cảm tình nào, thậm còn mang theo chút chán ghét và thống hận.

"Là anh lừa bọn tôi! Anh vốn dĩ không có thần thông gì, chính anh lừa gạt bọn tôi!"

"Đúng! Là anh lừa bọn tôi!"

"Anh nói anh không lừa gạt bọn tôi, vậy anh nói đi nơi nào có thức ăn, anh nói đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!