Chương 44: Thiên tai thời mạt thế 30

Phiên ngoại thứ hai.

Từ sau khi nhà Ngũ Hằng Nhạc trốn đi, cuộc sống của bọn Ngô Xuân Nghiên không còn thấy được ánh sáng mặt trời. Không có thức ăn, không có cách nào để đi ra ngoài, đói khát, bệnh tật phát sinh cùng lúc làm nảy sinh nhiều mâu thuẫn... Đến khi bị bắt đi đến bước đường cùng, sợ hãi sẽ biến thành sức mạnh.

Bọn họ quyết định đi đoạt đồ ăn của đám người thôn Từ gia! Đồ ăn này vốn dĩ thuộc về khách sạn, nên mọi người đều có phần!

Hà Ngụ đã sớm có đề phòng, nhưng anh ta cho rằng đám người rời rạc ở dưới lầu kia chẳng thể làm được cái gì. Đời này, anh ta cảm thấy mình giống như là người đứng trên vạn người cho nên không hiểu rõ đạo lý "con thỏ nóng nảy cũng biết cắn người" của những con người anh ta cho là thấp kém.

Cuối cùng cả hai bên đều bị thương trầm trọng, người của lầu dưới còn cướp được một nửa thức ăn và quay trở lại lầu dưới ở.

Nhưng thức ăn vẫn không đủ.

Ngô Xuân Nghiên lo lắng đến sốt ruột, ban đêm cũng không thể ngủ ngon, dịch chua trong dạ dày không ngừng trào lên lại thêm việc bị mất ngủ khiến cô khó chịu, còn không bằng việc cô ngủ đến không biết gì.

Cô đi ra khỏi phòng rồi đi lung tung không có mục đích. Mấy ngày trước có một trận mâu thuẫn bùng nổ, khiến cho hành lang này luôn có mùi máu tanh quanh quẩn bên mũi.

Nôn khan mấy cái, bây giờ Ngô Xuân Nghiên đến dịch chua cũng không ói ra được.

Đói quá, đói quá đi. Bỗng nhiên cô nhớ lại cuộc sống trước kia, khi mà người của thôn Từ gia chưa tới đây, cô của ngày đó…

Khi ấy, khách sạn có rất nhiều người, mỗi ngày, ống nước ở đây đều không bị nghẹt, mỗi ngày đều thay ga giường, gia đình này cãi nhau với gia đình kia…

Bọn họ đều gọi cô là chị Ngô, khi có việc thì đều tìm đến cô, mỗi ngày đều bận rộn giống như là con quay vậy, nhưng cuộc sống lại rất đầy đủ.

Khi ấy, cấp dưới đều rất nghe lời cô, cô luôn đem công việc phân chia cho họ một cách thỏa đáng, cho dù là người vô cùng gian xảo như Trần Xảo cũng phải nghe lời cô. Khách vào đây ở, tuy rằng cũng có người không nói đạo lý, nhưng về tổng thể, họ cũng rất nghe lời quản lý của khách sạn.

Hơn nữa, lúc ấy cũng không thiếu cái ăn cái mặc, nguyên vật liệu luôn đầy kho.

Trước đây có cấp trên tạo áp lực, về sau cô không cần phải báo cáo công tác với người khác, cũng không phải lo lắng về việc bị khách khiếu nại.

Hiện tại, mọi việc đều là do cô quyết định!

Lúc mới bắt đầu, thứ mà cô muốn nhất chính là bảo vệ khách sạn này. Đợi đến sau khi thiên tai đi qua, giám đốc sẽ nhìn thấy tâm ý của cô, những việc này sau này sẽ trở thành công trạng của cô.

Sau đó, cô lại nghĩ: Thật ra, nếu tiếp tục như vậy cũng không tệ.

Trước khi thiên tai diễn ra, cô chỉ là một trong số những nhân viên ở khách sạn Tứ Quý Xuân này, tiền lương của cô không cao cũng không thấp, không đến mức để người khác ngưỡng mộ nhưng cũng không bị ai chê bai.

Cô thích cuộc sống như vậy, có thể hưởng thụ được cảm giác thành tựu từ nó.

Thế nhưng mọi thứ lại thay đổi, trong nháy mắt, cô từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, mà tất cả đều là do người của thôn Từ gia.

Cô ôm chặt bụng rỗng đang đau đớn vì đói lại, trong mắt lộ ra một chút ý oán hận.

Cô không nên để họ vào! Không nên cung cấp thức ăn cho họ! Những người đó đều là những người độc ác, hung tàn!

Bỗng dưng Ngô Xuân Nghiên ngẩn người ra, cô nhớ tới Ngũ Hằng Nhạc. Cậu đã từng nói cái gì, cái gì mà… Đói bụng khiến đầu óc của cô hoạt động rất chậm, cô sửng sốt, không tưởng tượng được.

Có một mùi hương thổi đến, thơm quá!

Ục ục ục

Dạ dày cô kêu lên mãnh liệt, bước chân từ từ nhanh dần, ở đâu? Là ở đâu? Là ai có đồ ăn mà cô không biết!

Thơm quá! Thơm quá!

Bước chân cô ngày càng nhanh hơn, càng lúc càng nhanh, vòng qua góc để xuống lầu, quẹo vào… Cô đi đến lầu ba, nước đã hạ xuống lầu hai, do nước vừa rút xuống nên lầu ba có mùi hôi thối không chịu được, gạch ở trên mặt đất còn trơn trượt, có một lớp rêu xanh mỏng bám lên trên.

Ngô Xuân Nghiên đi theo mùi hương, vịn vào mặt tường, vội vàng đi tới rồi dừng lại ở trước một cánh cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!