Chương 43: Thiên tai thời mạt thế 29

Phiên ngoại thứ nhất

Bên ngoài.

Ban đầu Cao Minh cũng không có một ý nghĩ lệch lạc nào, nhưng bên phía cha mẹ lại liên tục nói lảm nhảm bên tai, lại thêm Ngũ Thường Hân mấy năm kết hôn với nhau cũng không có nổi một đứa bé... Trong lòng hắn mạc danh mà tích tụ bất mãn.

Sau đó thời tiết duy trì nhiệt độ cao một thời gian dài, thật sự là rất nóng! Nóng tới mức chỉ cần ra ngoài cũng cảm thấy da dẻ như đang được chiên trong chảo dầu vàng óng nóng bỏng, chiều nào đi làm về cũng vậy, công việc mệt mỏi, cha mẹ lại lảm nhảm ầm ỹ bên tai, Ngũ Thường Hân quê mùa, quần áo lôi thôi... Tất cả mọi thứ khiến tức giận trong lòng hắn càng ngày càng sôi trào.

Tại sao thời tiết lại dễ làm người ta tâm tình khó chịu như vậy?

Tại sao cha mẹ lại không cảm thông cho hắn đi làm mệt mỏi, lúc nào cũng ồn ào?

Vì sao kết hôn đã mấy năm mà Ngũ Thường Hân lại không mang thai, càng ngày càng trở nên quê mùa, khó coi tới mức khiến hắn mất hết sạch mặt mũi?!

Sau đó hắn càng ngày càng không thích về nhà, lại trùng hợp một lần đi xoa bóp với đồng nghiệp, những cô em ở đấy đều là người tươi trẻ, hợp mốt, cực kì chiều lòng khách.

Đã vậy thường xuyên qua lại khiến quan hệ của cả hai càng ngày càng tốt hơn. Lần đầu tiên của người đàn bà kia cho hắn, ngày thường cũng quan tâm hờn dỗi nhau, mà tình cảm của hắn đối với cô ta cũng càng ngày không được bình thường.

So sánh hai người với nhau thì Ngũ Thường Hân thật sự khiến hắn mất hết khẩu vị. Khuôn mặt lúc nào cũng rầu rĩ như đưa đám, càng ngày càng giống một mụ già lắm mồm, khiến hắn hoài nghi sâu sắc ánh mắt của mình năm xưa.

Con người ấy mà, một khi thay lòng đổi dạ thì trước mắt, người xưa từng thương thế nào cũng bị phủ lên một lớp bụi mù xấu xí, bất kể người đó có làm cái gì cũng chỉ cảm thấy chán ghét, không thể chịu đựng được.

Hắn mất hứng, cha mẹ thì không thể mắng. Tình nhân xinh đẹp khéo chiều lòng người, cũng không thể mắng. Muốn trút giận cũng chỉ có thể trút lên mụ vợ của mình.

Dù sao mẹ hắn ta cũng nói đúng, Ngũ Thường Hân không công không việc, ăn uống đều là Cao gia họ chu cấp, đánh mấy cái thì có sao?

Người ta đã nói, đàn ông muốn trở nên bạo lực thì chỉ cần có thời cơ, một khi cái thời cơ này mở ra thì chuyện bạo lực cũng là chuyện tầm thường như uống một ly nước.

Sau đó cô tình nhân kia mang thai, hắn nói muốn ly dị, Ngũ Thường Hân sống chết cũng không đồng ý, cho dù hắn có đánh đập cô bao nhiêu thì cô vẫn nói sống chết cũng phải ở Cao gia.

Cao Minh thực tức giận. Nhưng khi hắn nhìn ánh mắt của Ngũ Thường Hân, hắn đột nhiên lại không dám nói ra chuyện tình nhân của hắn đã mang thai, hắn sợ vợ mình làm ra chuyện gì đó.

Chờ đứa trẻ được sinh ra thì cho dù không muốn cô ta cũng phải cút!

Đến khi đứa bé ra đời, hắn ta lại nhắc lại chuyện ly dị lần nữa, không nghĩ tới Ngũ Thường Hân vẫn còn có thể nhẫn nhịn được, sống chết cũng không chịu. Hắn ta nhớ tới đôi mắt rưng rưng nước của tình nhân, lúc này đã bùng nổ tức giận, không nhịn được mà đánh vợ mình.

Hắn không ngờ ngay hôm đấy anh trai của Ngũ Thường Hân lại tới. Không phải anh ta đang ngồi tù hay sao? Có một ông anh rể như vậy đúng là đánh mất hết mặt mũi của hắn ta.

Nhưng cũng may, Ngũ Thường Hân đã đồng ý ly dị.

Hai người họ ly hôn rất thuận lợi, Ngũ Thường Hân nhẹ nhàng ra khỏi cửa, hắn và mẹ đều tưởng rằng sẽ phải dây dưa chuyện phân chia tài sản một thời gian nhưng chuyện đó lại không hề xảy ra.

Coi như bọn họ thức thời.

Cầm giấy chứng nhận ly hôn, hắn ta vội vàng chạy về nhà, con trai cưng của hắn vừa về, có lẽ là chưa quen hoàn cảnh xung quanh nên đã khóc toáng lên. Mà cô tình nhân kia thì lại không có sữa nuôi con, lúc nào cũng phiền não.

Nghĩ tới con trai, Cao Minh nhoẻn miệng cười, vui vẻ chạy về.

Sau này hắn cũng không gặp lại vợ cũ, chỉ có lần ra chợ mua đồ ăn mới gặp anh của vợ cũ. Đó là một người đàn ông cường tráng, thời tiết rất nóng, trên người anh ta chỉ mặc một cái áo lót trắng và quần ngắn, đầu trọc, dùng một cách nói hơi tục thì: Đúng cmn chuẩn một tên lưu manh vừa từ trong tù ra.

Hắn ta dám đánh Ngũ Thường Hân, nhưng lại không dám đánh anh trai của cô, nếu đánh với người kia thì chính là chán cái mạng này rồi!

Rất nhanh hắn đã quên sạch chuyện ngày xưa. Nhưng thời tiết càng ngày càng nóng, con trai cưng của hắn mới ba tháng, cha của hắn thì lại ngã bệnh, chẳng mấy chốc đã qua đời.

Vội vã tổ chức tang lễ, hắn lại đình công ở công ty. Hiện tại không có nguồn thu nhập, cuộc sống hàng ngày hoàn toàn dựa vào số tiền tích cóp ngày trước.

Nói thì vậy, từ khi sống cùng tình nhân, cả một năm đó tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền của, tiền tích cóp cũng không còn được bao nhiều.

Đã vậy từ sau khi có con trai, chỉ mới ba tháng mà tiền sữa bột cũng không hề rẻ! Lại vì thời tiết rất xấu, đứa bé này ba ngày hai bữa lại bệnh, khóc rấm rức cả ngày như mèo vừa đẻ khiến lòng hắn như sắp vỡ tới nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!