Chương 42: Thiên tai thời mạt thế 28

Sau khi trở lại thành phố Bích Thương, Du Hành vẫn tìm một công việc gieo trồng cây nông nghiệp, hiện tại đại nghiệp gieo trồng tiến hành với khí thế bừng bừng, tuy rằng mệt mỏi một chút nhưng thấy nội bộ công nhân có thể mua gạo với giá nội bộ (rẻ), cậu lại rất vừa lòng với công việc này.

Phòng côn trùng, nhổ cỏ, bón phân, cậu đều làm rất nghiêm túc, bởi vì cách quản lý là chia tổ chia mẫu (*đơn vị tính diện tích đất) để tính điểm, sản lượng của tổ cậu đã hai lần đạt được hạng nhất, giúp cậu cũng được thưởng một ít tiền.

Hôm nay, khi Du Hành đang múc nước giếng tưới tiêu bỗng nhiên phát hiện màu sắc của thùng nước có hơi kỳ quái, cậu ngồi xổm xuống xem, mũi hơi động khẽ ngửi.

"Hằng Nhạc xong chưa?" là tiếng đồng nghiệp đang thúc giục cậu.

" Ah, xong rồi."

Cậu đứng lên đem thùng nước đổ vào két nước trên xe, cùng đồng nghiệp lái xe đi tưới nước, cậu nhắc tới thùng nước trông khả nghi vừa nãy, cuối cùng ghé vào bên cạnh miệng giếng nhìn xuống. Nhưng miệng giếng bởi nạn hạn hán mấy năm trước, đào rất sâu, vì an toàn nên chỉ chừa ra một chỗ trống để múc nước cho nên căn bản không nhìn thấy gì cả, chỉ ngửi thấy một mùi lạ rất nhạt.

Sau khi tan việc cậu đạp xe về nhà, ở trên đường gặp được người chăn trâu xuống núi, bỗng nhiên trong lúc đó, mấy con trâu đang đi tới đột nhiên lao nhanh chạy trốn, đâm vào rất nhiều người tan việc đang về nhà.

Trên đường cái lập tức loạn lên. Du Hành xuống xe đạp, lùi về bên cạnh rồi cùng những người khác đỡ người bị ngã xuống đất dậy, có một người bị thương đến bụng, ôm bụng không dậy nổi, mọi người nhanh chóng gọi điện thoại cho xe cứu thương.

Chờ khi về đến nhà cậu kể lại chuyện này cho Ngũ Thường Hân, Ngũ Thường Hân liên tục nói may mắn, nhắc cậu về sau tan tầm gặp được đàn trâu không cần đứng gần quá tránh bị thương.

Sau đó, Du Hành cũng không đem chuyện này để trong lòng, chỉ là ban đêm trong khi ngủ, nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm thấy không quá thoải mái, mơ thấy nạn lụt mấy năm trước và những năm tháng gian nan chèo thuyền tới mức tay bị chuột rút. Sau đó thuyền bị đầu sóng đánh nghiêng, người bị rơi vào trong nước, lạnh đến mức run rẩy.

Cậu bừng tỉnh, mở to mắt, vài giây sau liền kinh ngạc phát giác giường thật sự đang rung.

Động đất*! Ba chữ này nảy ra trong đầu cậu vừa to vừa thô.

: Trong tiếng trung động đất là 3 chữ

Du Hành bật dậy, đứng trên mặt đất phát hiện độ rung càng ngày càng rõ ràng.

"Thường Hân! Bình an!"

Trương Thao còn chưa trở về, Ngũ Thường Hân và Bình An ngủ ở cách vách, Du Hành kêu một tiếng lập tức tỉnh.

Mở đèn trong phòng lên, Du Hành rõ ràng nhìn thấy cửa tủ mở ra, nhẹ nhàng lung lay.

"Động đất! Mau mang theo Bình An đi ra."

Cậu vừa gọi vừa mặc quần áo, sau khi mở cửa phòng, Ngũ Thường Hân cũng vừa lúc ôm Ngũ Bình An đi ra, cậu nhanh chóng ôm qua:

"Mau xuống tầng."

Có thể là bóng ma của trận lũ lụt lúc trước, hai người mua nhà đều ở tầng tám.

Có không ít người bị rung chấn đánh thức, Du Hành ôm đứa trẻ mở cửa ra, lúc chạy xuống tầng dưới ở hành lang gặp được không ít người, tiếng thét chói tai không ngừng vang lên.

Còn có người đang đợi thang máy, Du Hành và Ngũ Thường Hân bám vào tay vịn cầu thang chạy xuống.

Chấn động càng thêm rõ ràng, Du Hành thậm chí nghe được âm thanh tường vỡ ê răng, đã chạy đến tầng ba, nơi này rất nhiều người, cầu thang nhỏ hẹp bị chen lấn đến không còn kẽ hở. Cậu bị người khác mãnh liệt va vào, nặng nề mà đạp vào tường, cánh tay truyền đến cơn đau nhức.

"Anh"

Ngũ Thường Hân muốn chen qua, Du Hành lớn tiếng quát cô: "Em đi ra ngoài trước. Nhanh lên. Mau đi!"

Cậu trì hoãn, đôi mắt Ngũ Bình An hồng lên, dùng tay nhỏ xoa bờ vai của cậu: "Cậu không đau."

"Bình An cúi đầu thấp xuống, ôm chặt cậu."

Hai chân Ngũ Bình An siết chặt ôm lấy Du Hành, Du Hành kêu một tiếng lấy lại tinh thần rồi hăng hái vùi đầu chen vào đám người, theo dòng người chạy xuống dưới tầng lại có người muốn đẩy cậu ra, cậu liền đạp một cái qua.

Cám ơn trời đất, tòa nhà này mới xây không quá bốn năm, chất lượng còn tốt, chờ đến lúc mọi người đều chạy xuống, tòa nhà vẫn còn kiên cường đứng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!