Chương 41: Tai nạn thời mạt thế 27

Editor: Bạch Du

Beta

-er: Bạch Yêu Yêu

Cùng với sự bùng nổ phong trào trở về quê hương, thành phố Bích Thương ngày càng nhiều người, những ngôi nhà trước đây bị chính phủ thu lại để sử dụng cũng lần lượt được trả lại qua những thủ tục thông thường.

Nhóm người Du Hành vốn là người từ nơi khác đến nên gặp phải hai lựa chọn, một là trở về nhà, hai là ở lại nơi này. Nhưng muốn ở lại cũng gặp không ít vấn đề, vấn đề thứ nhất là hộ khẩu gia đình, vấn đề thứ hai là nhà ở.

Do số lượng lớn người Bích Thương trở về nên giá nhà hiện tại tăng vọt mà hộ khẩu của họ không thể nào tự nhiên rơi xuống, cần phải về quê lấy được giấy chứng minh.

Nếu trở về quê lấy giấy chứng minh rồi lại vượt ngàn dặm xa xôi để đến đây thì quá phiền phức.

Du Hành bàn bạc cùng Ngũ Thường Hân, trước hết về nhà làm chứng minh, sau đó trở lại quê hương cúng bái cha mẹ, xem xét tình hình quê nhà thế nào, nếu như ổn họ sẽ ở lại, nếu không liền xử lý giấy tờ chứng minh rồi trở về thành phố Bích Thương. Ngũ Thường Hân nghe cảm thấy khá được, Trương Thao nghe xong chắc chắn là theo đi cùng.

Còn Lý Lệ quyết tâm ở lại thành phố Bích Thương, cô ấy ở nơi này rất tốt, cô ấy dự định về nhà dọn dẹp một chút, có thể bán thì bán sau đó trở về định cư tại thành phố Bích Thương.

Mặc dù định cư không phải nói miệng là xong nhưng cô ấy làm trong đơn vị ba năm, xem như cũng có lai lịch, đối với Lý Lệ mà nói, ở lại rất đơn giản, còn có thể mua được một ngôi nhà giá rẻ trong chương trình nội bộ.

Vì vậy bọn họ lại cùng nhau lên đường lần nữa.

Trước khi đi, mấy người Du Hành đem toàn bộ đồ vật đang có đổi thành lương thực và vàng. Cả gia đình cùng nhau đi, đem phần lớn lương thực làm thành bánh khô. Hiện tại tiền không được sử dụng nhiều, giao dịch qua lại đều dùng lương thực. Mặc kệ phía nam thế nào chỉ cần trong tay có lương thực chắc chắn sẽ có lối đi được. Trừ lương thực ra thứ còn lại chính là vàng.

Mấy năm nay Du Hành tích góp từng chút điểm Tân Hoả cũng được ít nhiều, cậu vì chuyến đi này mà mua một chiếc nhẫn chứa đồ có 8 mét vuông, giá chào bán là bốn mươi vạn điểm Tân Hoả. Cậu lấy vàng và lương thực chỉ mình cậu biết bỏ vào nhẫn chứa đồ, đây là sự đảm bảo cuối cùng.

Bọn họ bắt đầu tìm kiếm xe, thuyền xuôi nam, vừa hay mấy hôm trước có mấy cái thuyền ở phía bắc, hai ngày nữa sẽ xuôi nam, Du Hành và Trương Thao phải đến thương lượng với họ, giao lương thực đặt cọc và hẹn ngày lên thuyền cùng số lượng người.

Thời gian xuất phát đến rất nhanh.

Ngũ Bình An chỉ vào mặt nước: "Cậu, cá, ăn cá."

Tính cả tuổi đẻ Ngũ Bình An đã được 3 tuổi, nói chuyện rất lanh lợi, thấy phía bờ biển, thuyền đánh cá trở về bờ, cả thuyền đầy cá thì phấn khích a a gọi.

Du Hành khiêng nó trên vai cười nói: " Đúng là cá, trước đây con từng được ăn rồi."

Ngũ Bình An nhếch miệng cười: "Cá ăn ngon."

Bây giờ là tháng mười hai, trên mặt nước gió có hơi lạnh, thổi trong chốc lát, Du Hành ôm đứa nhỏ nhảy xuống, đi đến ngồi xuống vị trí của nhà mình, Ngũ Thường Hân lập tức bế đứa nhỏ đưa đi.

Đến trưa, người trên thuyền bắt đầu đưa đồ ăn, đều là nước luộc bánh ngô, lúc đầu ăn như hồ dán, tuy nhìn khá xấu nhưng có thể chống đói, hiện tại là đồ ăn tương đối phổ biến.

Ngũ Bình An tay cầm chiếc muỗng vững vàng, ăn không rớt ra ngoài một chút nào.

Lý Lệ nhìn cực kỳ thích, xoa đầu nó nói: "Bình An của chúng ta thật là ngoan."

Trên đường thuận buồm xuôi gió, sau khi đến bến cảng quê nhà, Lý Lệ tách ra khỏi họ.

"Có cần giúp đỡ gì không?"

Lý Lệ xua tay nói: "Tôi về trước xem xét, nếu cần tôi sẽ tìm đến, tôi nhớ rõ địa chỉ nhà của mọi người rồi, yên tâm đi." Vừa trở về, nhà nào chẳng có việc vặt vãnh phải làm, đâu thể không biết xấu hổ đến nỗi để họ đi cùng. Dù sao giấy tờ chứng minh liên quan ở trong tay cô ấy, cũng đủ tự tin.

Du Hành, Ngũ Thường Hân, Trương Thao cùng nhau trở về thôn.

Bọn họ lên một chuyến xe buýt, hệ thống xe đã cũ nát, lúc chạy một chút lại dừng, có người không chịu được say xe nôn ra, mùi rất khó chịu.

Phải mất gần một giờ để đi từ bến tàu đến nơi họ muốn đến.

Đi qua cây cầu Hải Kiều quen thuộc, mọi người đều có chút xúc động. Dọc đường đi vào thôn, tất cả đều là cảnh tượng đổ nát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!