Editor: Bạch Du
Beta
-er: Bạch Thảo
Bọn họ rẽ thuyền đi qua gia nhập vào đội xếp hàng lên tàu.
Trước khi lên tàu Du Hành đã đi hỏi thăm gia đình kia nhưng họ đã không còn ở chỗ cũ.
Sau khi lên thuyền, họ giao bốn cân lương thực, người đàn ông xác định đủ trọng lượng thì vừa mỉm cười vừa nhìn những thứ mà họ mang tới nói: " Mọi người hãy tìm một chỗ nào đó trên boong tàu rồi đợi nhé, chúng tôi đi kéo phủ tấm bạt nhựa lên lỡ như trời có mưa cũng không lo."
Đây là một chiếc tàu hàng có kích cỡ khá lớn nên boong tàu cũng rất rộng. Những người lên thuyền từ sáng đều đợi ở đây cả. Nhân viên trên tàu thấy bọn họ có chút của cải bèn đề nghị mỗi người bỏ ra thêm năm cân lương thực thì có thể chia cho một giường ở kí túc xá trong khoang tàu.
"Cho hỏi lúc nào thì tàu xuất phát?"
Người đàn ông nhìn xung quanh một lượt nói: "Nếu thời tiết không thay đổi, thì cũng phải đợi phía trên ngồi đầy người rồi mới đi, cùng lắm là hai đến ba ngày nữa thôi."
Đi một chuyến cũng phải lấy lại được vốn chứ.
Du Hành gật đầu, cùng Trương Thao đi vào bên trong, theo như lời người kia vừa nói thì xem ra vẫn còn người đến. Bọn họ chọn một góc nhỏ ngồi xuống rồi để hai chiếc thuyền nhựa lên kệ đựng đồ bên cạnh.
Hai người phụ nữ và đứa bé ngồi bên trong, Trương Thao và Du Hành ngồi vây quanh bên ngoài. Những tiếng ồn ào hối hả làm cho Ngũ Bình An tỉnh giấc, há miệng muốn khóc. Vì vậy Ngũ Thường Hân vội vàng dỗ dành thằng bé: "Bình An không khóc, không khóc…cậu cho con ngồi tàu này, nhìn xem…"
Có những người đi qua đi lại làm cho tàu hơi lắc lư, Ngũ Bình An mở to đôi mắt nhìn, chậm rãi nhếch môi cười rộ lên.
Ngũ Thường Hân liền cho thằng bé bú sữa.
Liên tục có người lên tàu, cũng có người vì không có đủ phí tàu nên bị mời xuống, người náo loạn cũng có nhưng bị mấy người đàn ông cao to vạm vỡ trên tàu trực tiếp xử lý mà không nói một câu.
Bên cạnh có người nói thầm: "Mấy người đó nhẫn tâm quá, đều là những con người đáng thương, cho họ lên thì có sao đâu chứ?"
Người vừa nói là một cô gái trẻ, sau đó có một người phụ nữ lớn tuổi quát mắng cô ấy: "Nói nhiều quá!!"
Ngược lại cô gái càng nói to hơn: "Vốn dĩ chính là như thế mà! Mỗi người nộp một cân lương thực đó, vậy vì sao chúng ta lại phải ngủ trên boong tàu?"
"Câm miệng nhanh!"
Mội người đàn ông tuần tra vẫn luôn ngồi trên boong tàu, nở nụ cười nói: "Cô bé! Suy nghĩ rất hay. Không thì tôi đem gạo trả lại cho cháu, cháu cầm gạo xuống tàu nhé?"
Bọn họ không tiếc hai cân gạo của cô bé, điều phiền toái chính là loại người này lải nhải lung tung làm ảnh hưởng tới việc quản lý của họ.
Cô bé im bặt, người phụ nữ lớn tuổi vội vàng cười rồi nói xin lỗi: "Con bé không hiểu chuyện, các vị đại ca từ xa tới đây cũng đã cực khổ rồi, đừng chấp nó. Tôi sẽ dạy dỗ lại nó."
Du Hành cúi đầu nói: "Chúng ta cứ yên ổn mà đợi ở đây đi, muốn đi đâu hay muốn kết bạn thì gọi tôi và anh Trương." Cậu chủ yếu là với hai người phụ nữ kia.
"Ừ, chúng tôi biết rồi."
Đến chiều có một người phụ nữ đến muốn đổi sữa bột với họ. Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào bình sữa trong miệng Ngũ Bình An, nói: "Con của chúng tôi cũng không lớn là bao, lại lâu rồi không được ăn chút đồ ngon, mấy người có thể đổi cho tôi một ít được không?"
Du Hành nghĩ một chút rồi nói: "Một bình đổi lấy một cân đồ ăn."
"Sao đắt thế? Một bình đổi nửa cân đồ ăn được không?"
Một bình sữa có 900ml, đổi sang cân cũng tương đương với gần một cân. Mà tính ra sữa bột và gạo vốn không cùng giá trị.
"Vậy thì thôi đi." Du Hành thà để người lớn nhịn ăn cũng sẽ nhường sữa cho trẻ con uống, sữa dù sao cũng nhiều dinh dưỡng hơn.
Lúc trước cậu chuẩn bị hai mươi lăm bình sữa bột, bị Trần Xảo trộm mất một bình. Về sau đứa bé được sinh ra, Ngũ Thường Hân thật sự quá ít sữa, đứa bé hầu như toàn uống sữa bột. Sau này cậu nghe Lý Lệ nói, Ngũ Thường Hân bị suy nhược sau khi sinh, lúc đó không có điều kiện để bồi bổ cho cô nên đành để cô uống sữa bột cùng con, bổ sung dinh dưỡng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!