"Du Hành!" Ba cậu vẫy tay với cậu từ trên ban công, Du Hành cũng đưa tôiy vẫy lại ông.
"Tiểu Nam bị thương sao?"
Du Hành ngồi liệt dưới đất, nghe mẹ Du hỏi chuyện, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
" Anh Thôi bị rắn cắn, anh ấy___"
Mẹ Du sờ mặt của Thôi Nam, không còn hô hấp, cơ thể cũng đã lạnh.
"Cái, rắn thế nào mà lại độc như vậy..." mẹ Du cũng lau nước mắt trên mặt.
"Đều do con, nếu lúc ấy con đem ba lô ném đi, anh Thôi cũng không bị quăng ngã, cũng càng không bị rắn cắn!" Du Hành hối hận không kịp, gánh nặng trong lòng nhanh chóng khiến cậu trở nên suy sụp.
"Nhanh đưa đi bệnh viện, có lẽ vẫn còn có thể cứu chữa!" cha Du vỗ đầu của Du Hành, "Ba đi cùng con!"
Người đã lớn như vậy mà chết, cậu có thể để im cho người chết sao?
"Đúng, đúng, không phải trong tiểu thuyết cũng nói tới chết giả hay sao? Có thể anh Thôi đang lâm vào chết giả..." hai mắt Du Hành sáng rực lên.
Đường không dễ đi, cha Du cầm sào phơi đồ đi trước mở đường, còn Du Hành cõng Thôi Nam đi ở phía sau.
"Anh Thôi, nhất định đừng chết...."
Cha Du dùng tôiy gạt nước mắt, tiếp tục cảnh giác bốn phía. Bọn họ giống như lâm vào rừng rậm bạt ngàn thời nguyên thủy, mà con người lại nhỏ bé đến đáng thương. Thời điểm con sơn dương ăn thịt người mà Du Hành gặp lúc sáng xuất hiện, cậu nhanh chóng lấy ra con dao phay, hung tợn trừng mắt nhìn nó: "Cút!"
Tròng mắt sơn dương gắt gao gắt gao dính lên trên người Thôi Nam, tựa như đang nhìn bữa tiệc mỹ vị nhất thế gian.
"Ba, nó ăn thịt người, ba cẩn thận một chút!"
"Yên tâm, con cũng phải cẩn thận."
Sơn dương nhào lên, cặp sừng dài cũng hướng về phía bọn họ, cha Du cầm sào phơi đồ nhanh chóng ngăn trở lại, may mắn cây sào này làm bằng inox, nếu làm bằng plastic chắc chắn sẽ bị con sơn dương này làm vỡ vụn. Du Hành lấy thuốc đuổi côn trùng từ trong ba lô phun vào mặt nó, sơn dương khó chịu phun một hơi, hơi lui về phía sau vài bước. Lúc này, con sơn dương càng thêm hung hăng, chân sau không ngừng cà mặt đất, hừ hừ thở dốc, sau đó lại nhào lên lần nữa.
Lúc này, cha Du bị hai cái sừng kia gạt ngã, Du Hành thấy vậy thì tức đỏ mắt, nhào lên mạnh mẽ ôm chặt cổ nó, đem đầu kéo lên. Cha Du thở phào nhẹ nhõm một hơi, cặp sừng bén nhọn kia thiếu chút nữa là đâm vào ngực của ông.
"Dao!" Cha Du chịu đau, đem con dao mà Du Hành làm rơi nhanh chóng nhặt lên, chém một đao thật mạnh lên cổ con sơn dương. Cha Du có kinh nghiệm giết gà, giết vịt nhiều năm, lần này, con sơn dương không thể tránh thoát, cổ phun ra suối máu, bắn vào mặt của cha Du, ông đang há to miệng thở dốc, không may nuốt phải một ngụm máu sơn dương.
Co giật vài cái, lúc này sơn dương mới bất động.
"Ba, ba có sao không?"
Cha Du xoa bụng, xua tôiy: "Không có việc gì! Chúng tôi đi tiếp thôi."
"Cha súc miệng trước đi." Du Hành lấy một chai nước đưa cho ông, lại lấy tôiy áo lau khuôn mặt đầy máu của cha Du, cau mày nói: "Máu này không biết như thế nào..." Nói thối không thối, nói thơm thì lại càng không phải, nghe mùi quái quái, một lời khó nói hết.
Vậy mà cha Du còn vô tình uống mất một miệng đấy! Bóp mũi súc miệng một hồi, dùng sức áp chế cảm giác không khỏe xuống.
Đường đi kế tiếp thật kì lạ, hai người không hề gặp thêm công kích nào. Ngược lại một ít động vật nhỏ lại bị bọn họ quấy nhiễu, kêu gào nhào vào bụi cỏ. Bụng cha Du vẫn luôn không thoải mái, chỉ là ông vẫn luôn chịu đựng không nói, hai người cứ đi mãi cho đến khi nhìn thấy bệnh viện. Hiện tại, bệnh viện đã bị bao kín bởi tơ nhện, một mảng lại một mảng bao bọc lên nhau thành một lớp thật dày, nguyên một đám nhện đang bò loạn bên trên, nhan sắc tươi đẹp.
"May mắn hai mẹ con con đã về nhà trước, bằng không.... " Cha Du nghĩ lại đã thấy sợ, "Tình huống bên ngoài đã như vậy, bên trong liệu còn người sống không?"
Tâm trạng Du Hành cũng hơi trùng, không chết tâm hô to vài tiếng, ngoại trừ làm kinh động đến đám nhện kia thì không có một ai đáp lại họ.
Cha Du dùng sào chọc chết một con nhện, xuy một tiếng, sào phơi đồ inox vậy mà lại bị thủng mất một lỗ, phát ra mùi hôi thối. "Đi mau! Đám nhện này có độc!"
Đám nhện rậm rạp thả tơ từ từ bò xuống, hai cha con Du Hành nhanh chóng chạy trốn, chạy được hơn hai trăm mét, đám nhện lúc này mới bỏ cuộc, quay lại bỏ về địa bàn.
Hai người ngồi dưới đất thở hồng hộc, Thôi Nam được Du Hành nhẹ nhàng đặt ở trên cỏ, hai mắt nhắm chặt, lông mi thật dài, hơi cong cong. Ngoại trừ sắc mặt tái nhợt ra thì không ai có thể nhìn ra được anh đã không còn hô hấp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!