Chương 39: Tai nạn thời mạt thế 25

"Người đâu?" Một người phụ nữ hạ thấp giọng hỏi.

"Có thể ở trong phòng ngủ, tôi và Tường Tử vào xem thử."

"Đừng giết hết toàn bộ, nuôi một chút có thể ăn được rất lâu."

Chỉ nói chuyện vài câu với nhau, năm người này đã quyết định sống chết của đám người Du Hành.

Trương Thao tức giận đến mức thở ra tiếng, Du Hành biết tận dụng thời cơ, hiện tại bọn họ đang trốn ở ngoài cửa, chờ bọn hắn lấy lại tinh thần sẽ không kịp nữa.

Cậu dẫn đầu đi vào, đi về phía hai người đang lục lọi đồ trong phòng khách, chọn một người cao lớn nhanh chóng đi qua kiềm trụ cổ, khống chế hai tay của hắn. Trương Thao theo sát phía sau, sau đó dùng chuôi đao hung hăng đánh về phía đầu tên còn lại. Người này lại nghe thấy tiếng vang ở phía sau trước một bước nhanh chóng trốn tránh, Du Hành duỗi chân đá một cái, đúng lúc đạp phải xương sống, người nọ phát ra tiếng kêu thảm thiết, nằm cuộn tròn trên mặt đất, nghe giọng chắc là phụ nữ.

"Chuyện gì xảy ra?"

Đi vào phòng ngủ phát hiện bên trong không có ai, ba tên đàn ông chạy ra thấy đồng bọn ngã trong phòng khách, trong bóng tối lại xuất hiện thêm ba người nên lập tức hoảng hốt: "Các người phục kích chúng tôi"

Lý Lệ đã nhanh chóng lấy dây thừng trói hai người trên mặt đất lại.

Du Hành đi qua dẫm vào tay người phụ nữ, Lý Lệ khẩn trương nhặt dao phay trên mặt đất lên.

"Tôi còn chưa hỏi, các người có ý gì đây."

"Đều là vì kiếm miếng cơm, nếu anh trai không vui, chúng tôi cũng không còn mặt mũi ở lại, bây giờ chúng tôi sẽ đi." Người đàn ông ho khan hai tiếng nói với Du Hành: "Hai người bạn này của tôi, có thể cho tôi đưa đi không?"

Du Hành chậm rãi gật đầu, trong lòng lại cảnh giác cao độ, cậu lấy súng ra, ra hiệu cho Trương Thao và Lý Lệ.

"Trước tiên các người đi ra ngoài, tôi sẽ ném bọn họ xuống nước, các người đón lấy là được."

Ba tên đàn ông đi từng bước một về phía trước, vòng qua phòng khách đi về phía cửa. Bỗng nhiên đôi nam nữ bị trói trên mặt đất chợt giãy giụa mạnh mẽ, chia làm hai hướng đâm về phía Du Hành và Trương Thao. Mà ba tên đàn ông cũng song song đánh tới.

Du Hành đã sớm cảnh giác, phản ứng nhanh chóng đá qua, đồng thời cằm gậy thép cản lại, chặn đao của đối phương, tiếp theo có một thanh đao cũng từ một hướng khác đánh qua. Cậu kịp thời nghiêng người tránh thoát, nổ súng, cũng may một phát đã trúng. Tên đàn ông kia tuy rằng trông rất tàn nhẫn, nhưng ra tay lại không có quy tắc gì, Du Hành rất nhanh đã bắt người lại.

Trương Thao lại bị đánh một cái lảo đảo, bị chém trúng một đao ở phía sau lưng. Trong lòng hắn tức giận nhào lên cùng người nọ liều mạng, Lý Lệ khẩn trương nắm chặt gậy thép nhắm chuẩn thời cơ giúp bọn họ đánh vài cái, Trương Thao chiếm được thế thượng phong, cướp được đao của đối phương.

Sau khi đem toàn bộ người trói lại, Trương Thao mới cởi quần áo bắt đầu cầm máu.

"Những người này làm sao bây giờ? Cứ buông tha cho bọn hắn như vậy sao?" Trương Thao bị thương đổ máu, ánh mắt nhìn năm người kia mang theo huyết khí.

Trên mặt đất, người phụ nữ bị Du Hành đạp một chân lên đầu, sắc mặt đã trắng bệch nói không nên lời. Tên đàn ông cầm đầu nhưng cũng rất kiên cường: "Chúng mày tốt nhất thả chúng tao ra, chúng tao còn có không ít anh em, nếu chúng tao xảy ra chuyện gì, các người cũng đừng nghĩ toàn thân rời khỏi."

Du Hành không để ý tới hắn, nói: "Tôi cảm thấy giết là tốt nhất, thân thủ của bọn họ anh cũng đã biết rất hung ác, không biết đã dính bao nhiêu máu tươi." Đều là những người bán mạng không coi trọng luật pháp. Lúc đầu cậu nghĩ, không thể luôn dựa vào súng, đạn. Đạn có ích nhưng sẽ hết. Nếu sớm biết bọn hắn là kẻ điên, cậu đã không cậy mạnh trực tiếp nổ súng.

Cũng đúng, trong thế đạo này mọi người đều điên rồi.

Trương Thao suy nghĩ, cũng cắn răng đồng ý. Khi những người này vung đao đều hướng về yếu điểm chém, nếu buông tha người độc ác như vậy, bọn hắn quay lại muốn báo thù vậy thì rất nguy hiểm.

Du Hành đứng lên, cầm cổ của một tên đàn ông vặn một cái.

Tên cầm đầu kinh hãi, không nghĩ tới những người này thoạt nhìn lương thiện nhưng khi giết người lại không nháy mắt một cái.

"Tôi... tôi cất rất nhiều thịt khô, có thể cho các người toàn bộ. Còn có nước, nước. Tôi cũng có, chỉ cần các người tha cho tôi——"

Du Hành lại nhớ rõ đoạn nói chuyện của bọn hắn, cười nói: "Thịt khô? Là thịt người sao?"

Đồng tử * người đàn ông co lại, bộ dáng bị chọc trúng tim đen.

Đồng tử: con ngươiBuông đầu tên đàn ông ra, Du Hành đứng lên, nói với Lý Lệ đang kinh ngạc đến ngây người nói: "Giúp tôi một chuyện, cùng nhau mang bọn hắn chuyển sang cách vách đi."

" Ahh... Được, được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!