Editor: Bạch Lạc
Beta
-er: Bạch Thảo
Hai chiếc thuyền nối đuôi nhau lướt nhanh, Du Hành ra hiệu cho bọn Trương Thao dừng lại, tự mình cập bến trước, nhảy lên bức tường cạnh cầu thang rồi cẩn thận leo lên.
Vào bên trong, cả tầng ẩm ướt nhớp nháp, không một bóng người. Cậu đi lên lầu, leo lên đến tầng hai thì nghe được tiếng người nói, liếc mắt nhìn qua thấy khá nhiều người. Trong không khí có mùi thơm, cậu hít hà mấy hơi thì ngửi thấy mùi thịt. Nhưng không giống như mùi của thịt gà, thịt vịt hay thịt lợn, mà là một mùi hương lạ lẫm kỳ quái.
Cậu không muốn bị phát hiện và hiểu nhầm là người xấu nên rất nhanh liền đi xuống.
Cậu muốn ở tầng dưới tìm chỗ nghỉ qua đêm mà không đến quá gần người ở lầu trên, xoay qua xoay lại cuối cùng chọn phòng triển lãm ở bên phải cầu thang, vừa tiện đến vừa tiện đi.
Chọn xong, Du Hành xuống lầu định gọi mọi người lên.
Nhưng khi xuống lầu cậu còn chưa kịp mở miệng, Trương Thao đã nhỏ giọng gọi: "Hằng Nhạc, cậu xem này!" Cậu nhìn theo hướng tay Trương Thao chỉ, ở bên cạnh tường giống như có vật gì đang nhấp nhô.
"Đó là gì thế?"
"Cậu xem đi." Trương Thao cố nén sợ, dùng cọc thép gảy gảy. "Cậu nhìn này, hình như là tay người phải không?"
Trương Thao nhìn qua mặt nước thấy một đoạn khớp xương, rõ ràng là xương khuỷu tay người, xương trắng dày đặc.
Cho dù người chết đuối đi chăng nữa, ngâm trong nước cũng không thể phân hủy "sạch sẽ" đến như thế.
Du Hành lập tức cảm thấy căng thẳng, nhanh chóng lên thuyền, cầm cây thép khều thử. Hóa ra dưới tường thành các loại xương người đều có đủ, từng khúc từng khúc, toàn là xương trắng. Cậu còn khều ra được năm bàn tay.
Cậu nhớ tới mùi hương ban nãy, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân truyền lên.
Cậu nói với mấy người Trương Thao: "Chỗ này không thể ở được, nhanh đi thôi!"
Trương Thao cũng hiểu được tình hình đại khái. Nhìn chỗ xương cốt kia khiến cho anh rợn tóc gáy.
Họ vừa mới rời đi được bốn năm mét thì trên đầu truyền đến một giọng nữ trong trẻo, cực kỳ êm tai: "Ý, mọi người từ đâu đến vậy? Trời đã tối rồi, lên đây nghỉ ngơi luôn đi?" Tiếp đó là một giọng nữ trung niên thật thà: "Đúng vậy, vừa lúc chúng tôi ăn cơm tối, lên đây ăn cơm cùng chúng tôi đi."
Ngũ Thường Hân sợ đến mức không dám ngẩng đầu, sợ khi ngẩng đầu lên lại nhìn phải thứ gì đáng sợ. Giọng nói của cô gái rất êm tai nhưng đám xương đó còn đáng sợ hơn.
Du Hành hơi quay đầu nhìn lên, trên lan can gỗ chạm khắc có một thiếu nữ mặc váy hồng nhạt và một người phụ nữ ăn mặc giản dị đứng ở đó, thiếu nữ thấy cậu quay đầu lại còn vẫy vẫy tay.
Cậu hờ hững thu lại ánh mắt.
Nhìn hai thuyền đi xa, cô gái bĩu môi tức giận: "Con không đẹp à? Sao anh ta chỉ liếc mắt nhìn qua thôi vậy?"
Người phụ nữ trung niên ôm cô an ủi: "Sẽ còn con dê khác tới, đừng bực bội mà."
"Nhưng con thấy trong đó có một con dê non, chắc chắn ăn rất ngon."
Trong phòng có người đàn ông gọi lớn: "Mọi người vào đi, thịt dê chín rồi."
Cô gái lại tỏ ra vui vẻ, nhấc váy chạy vào.
"Sao chỗ đấy lại nhiều xương người vậy?" Trương Thao vừa chèo vừa hỏi.
"Trên lầu có người ở, rất có thể họ ăn thịt người." Du Hành nói. "Lúc tôi đi lên, có ngửi thấy một mùi hương rất kỳ quái, tôi cũng không nghĩ tới việc này, mãi đến khi thấy xương người cạnh tường..."
Ngũ Thường Hân che miệng nôn khan, Lý Lệ cũng xanh cả mặt.
"May mà chúng ta không đi lên, nếu không chắc đã bị ninh nhừ. Lúc chúng ta đi, bên trên còn một cô gái gọi chúng ta quay lại, giờ nghĩ lại đúng là sợ chết người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!