Editor: Bạch Thảo
Beta
-er: Bạch Yêu Yêu
Ngô Xuân Nghiên đợi người đi xuống lầu, mọi người khóc lóc đầy mặt, cho đến khi có người hét chói tai: "Mẹ tôi đâu? Con tôi đâu?" mọi người đều lần lượt phát hiện người thân của mình ở dưới lầu không còn ai cả.
"Chắc chắn là người của thôn Từ gia làm." Có người cực kì phẫn nộ nói: "Thật là quá vô liêm sỉ rồi." Có hai người muốn đi lên trên đòi người nhưng bị đồng bọn kéo lại.
"Bây giờ cậu đi lên có tác dụng không? Hắn uy hiếp chúng ta giết gia đình họ Ngũ kìa."
Nói đến giết người, tất cả mọi người đều có chút sợ hãi. Dẫu sao thì ngày thường giết gà còn ít. Hơn nữa, Ngũ Hằng Nhạc còn đang bị thương.
Một người đàn ông liền nói: "Mọi người xem, người bình thường làm sao có súng? Súng của hắn khẳng định lai lịch không rõ ràng, không chừng hắn là tội phạm hoặc là buôn lậu ấy chứ?"
Đám người lặng im một chút, rồi lại có người hùa theo nói Ngũ Hằng Nhạc không phải người tốt.
Dường như nói như vậy, việc giết người xấu có thể làm bọn họ loại bỏ cảm giác áy này trong lòng.
Ngô Xuân Nghiên cắn môi, muốn nói không có khả năng đó, lúc ấy cô đã nhìn kĩ căn cước công dân và sổ hộ khẩu rồi. Nhưng mọi người đã hạ quyết tâm, vì an toàn của người nhà cần phải nhanh chóng trừ bỏ anh ta, còn người nhà anh ta cũng là kẻ xấu, hoàn toàn không cần phải có cảm giác tội ác.
Trần Xảo sờ bụng thong thả nói; "Nhà bọn họ còn có hai thùng sữa bột đấy. Trẻ con mới chỉ được một tháng, ăn cũng không hết nhiều như vậy." Ý muốn nói còn rất nhiều. Những gia đình có trẻ nhỏ cho dù bảy, tám tuổi hay mười bảy, mười tám tuổi, đôi mắt đều sáng lên.
Người đàn ông trước đây đến nhà tìm Du Hằng cũng nói: "Tôi tìm anh ta cùng đi nhưng anh ta từ chối, chắc chắn trong nhà còn không ít đồ ăn nên mới không gấp gáp."
Trong lòng mọi người lúc này càng thêm dao động. Nhưng người thôn Từ gia chưa nói gì, bọn họ không thể lấy đồ của nhà Ngũ Hằng Nhạc được.
Ngô Xuân Nghiên thở dài một hơi. Nhìn những người xung quanh, đều là người số khổ, còn có người vô tội bị người thôn Từ gia giam giữ. Cũng chỉ đành oan ức cho người nhà họ Ngũ.
Cô đã sớm nói với Ngũ Hằng Nhạc, người thôn Từ gia không dễ đắc tội, cậu ta còn phản đối, sau này còn lấy súng bắn chết một người. Đây không phải là tìm chết sao? Bây giờ nhà người ta muốn báo thù, cô cũng không có cách nào cứu anh.
Thương lượng tới thương lượng lui, không có ai dám làm trước, đạn chứ không phải là giỡn chơi.
"Vậy làm sao bây giờ." nội bộ lại muốn tranh chấp. Ngô Xuân Nghiên thấp giọng nói: "Cũng không nhất định phải dùng vũ lực." Mọi người liền nhìn về phía cô, cô nhìn về phía Vương Tự Dũng: "Anh Vương, thuốc trước kia tôi với bọn Tiểu Yến uống, anh còn không?"
Lúc ấy bốn người bọn họ ăn bữa sáng xong lập tức ngủ, sau khi sự việc xảy ra mới nghĩ ra đã uống phải một loại thuốc mê.
"Có. Có." Lúc đầu Vương Tự Dũng dựa dẫm thôn Từ gia, bây giờ lại dựa dẫm bên này, người bên này đều khinh thường hắn. Bây giờ bản thân có chỗ dùng, hắn rất vui. "Tôi vẫn còn một chai thuốc ngủ."
"Vậy là được rồi." Ngô Xuân Nghiên hạ giọng: "Chúng ta tìm cơ hội cho bọn họ uống, sau khi thuốc phát huy tác dụng…… khiêng người đi thôn Từ gia, một tay giao hàng một tay giao người. Bọn họ thích làm gì, xử trí như thế nào thì mặc kệ, chúng ta khẩn trương nhận lại những người bị bắt."
Tất cả mọi người đều cho rằng đây là ý kiến hay. Mọi người cũng không tiếc của, gom góp chút gạo bắt đầu nấu cháo, sau đó bỏ cả bình thuốc ngủ vào.
Ngô Xuân Nghiên nghĩ thầm: Tôi chỉ có thể giúp mấy người đến đây thôi, chết trong khi ngủ cũng còn tốt hơn so với lúc tỉnh, ít nhất sẽ không cảm thấy đau đớn.
Cuối cùng người đưa cháo vẫn là Ngô Xuân Nghiên, bởi vì ở đây chỉ có cô có quen biết với nhà họ Ngũ, cũng coi như khá quen thuộc. Ngô Xuân Nghiên thấy việc đáng làm thì phải làm, liền bưng cháo đi lên.
Cô gõ cửa một lúc lâu nhưng không có ai mở.
Người đi theo cô từ chỗ cầu thang thò đầu ra hỏi: "Chị Ngô, thế nào?"
Ngô Xuân Nghiên vừa gõ cửa vừa kêu: "Anh Ngũ? Anh Ngũ?" Cô cũng hơi sốt ruột: "Anh Ngũ, anh có ở đây không? Tôi là Ngô Xuân Nghiên, đến đưa cháo."
Một người đàn ông đi tới, xoay nắm cửa: "Hay là không có ai?"
"Không thể. Cho dù không có đàn ông thì cũng có phụ nữ, cháu của anh Ngũ mới hơn một tháng, bên ngoài lạnh như thế, không thể nào ra khỏi phòng." Hơn nữa bên ngoài bây giờ loạn như thế thì có thể đi đâu chứ?
Gõ cửa hồi lâu nhưng không ai mở, cuối cùng cũng quấy rầy người nhà họ Từ. Từ Huy trực tiếp kêu người phá cửa. Lấy rìu đập vài cái cửa liền bị mở ra, kết quả trong phòng không có ai ngoại trừ mấy thứ đồ linh tinh, ngay cả một chút đồ ăn cũng không có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!