Chương 35: Tai nạn thời mạt thế 21

Editer: Bạch Lậm Cv

"Nếu cậu muốn thì tôi để cậu đi. Cậu có thật sự muốn đi không?"

"Sức của phụ nữ như tôi làm sao làm được? Chắc chắn là anh" Cô muốn nói, anh và tôi cùng đi. Trong trí nhớ của cô, Ngũ Hằng Nhạc rất tốt bụng, lúc trước cậu còn đồng ý giúp Lý Lệ hỏa táng con cô ấy.

"Tôi không đi." Du Hành lắc đầu, "Cô không nhìn thấy bão ở bên ngoài sao? Tôi không thể đem mạng sống của tôi ra để đùa giỡn. Một câu thôi, nếu cô muốn đi, tôi sẽ đưa thuyền cho cô."

Ở bên ngoài, bão vô cùng đáng sợ. Đôi khi người ở lầu tám có thể thấy đầu sóng bổ nhào vào cửa sổ lầu chín.

Những người còn lại ở lầu tám cũng không dám ở, đều tranh thủ thời gian mà chuyển đi. Ở bên ngoài bây giờ đang náo loạn lên, nhất định là mấy người kia vì gầm xe mà xảy ra tranh chấp với người khác.

Ngô Xuân Nghiên quay đầu nhìn những người khác nhưng không một ai nhìn vào mắt cô.

".... Được rồi." Chị ta quay đầu rời đi, ngồi vào một góc suy tư.

Du Hành thở dài đóng cửa lại, ngăn cản ánh mắt nhìn trộm của những người khác.

"Thật là đáng thương." Ngũ Thường Hân nói: "Chúng ta không thể giúp họ được sao?"

Mắt Du Hành hơi đảo rồi híp lại.

Lý Lệ nhét đứa bé vào tay cô hòng phân tán sự chú ý, nói: "Ngày nào cũng thế, cô ra hay là tôi ra? Hay cô muốn anh trai mình ra ngoài?"

Ngũ Thường Hân bị nghẹn lại, muốn nói gì đó, lại phát hiện mình không nói được. Rõ ràng ở khách sạn nhiều người như vậy, lại có cảm giác như không có ai giúp đỡ.

Lý Lệ lại cảm thấy cô nhất định rất nhàn rỗi, ngay cả sinh hoạt cũng an nhàn rồi, mới dư thừa lòng thương hại này. Anh ruột của cô vừa mới từ chối Ngô Xuân Nghiên, cô đã nói như vậy, không phải làm anh ruột của mình đau lòng sao?

Ánh mắt vừa rồi của Du Hành……

Cô thở dài. Nếu có cách, ai lại không muốn lấy giúp người làm niềm vui? Nhiều người đứng ở bên kia kêu cứu mạng như vậy, cô nghe cũng khó chịu, nhưng mà cô sợ chết, rất sợ chết. Sống gian nan như vậy cũng vì sống sót, cô không muốn chết.

Du Hành không nhìn ra ngoài nữa.

Thói quen ở nhiệm vụ trước của cậu, khi giết zombie, nếu một đao không chết thì tới đao thứ hai, gọn gàng mà linh hoạt. Loại hồi hộp này, trong giây phút liên quan đến mạng sống, hoàn toàn không có thời gian mà đồng tình, đáng thương các loại. Thế nhưng thế giới này vẫn luôn giống như con dao nhỏ từ từ cắt vào thịt người, cho dù cậu tự nhận tâm mình đã như bàn thạch thì cậu vẫn cảm thấy khó chịu.

Hà Ngụ đang ở trong phòng chờ. Thậm chí anh ta còn đứng ở cửa sổ nhìn những người khác giãy giụa mà trong dâng lên cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Ở đời này, anh ta cũng là người đứng ở cao tầng!

Vào lúc Tử Vi vào gọi anh ta đi ăn cơm, anh ta xoay người lại, cô bị vẻ mặt của anh ta dọa cho giật mình, cô nhanh chóng cúi đầu xuống, cả người không kìm được mà run lên.

Hà Ngụ bưng cơm lên, ngồi trên ghế trước cửa sổ sát đất, nhìn ra bên ngoài từ từ ăn cơm, giống như nhìn bên ngoài ấy có thể ăn với cơm.

Trực giác nói cho Tử Vi biết anh ta rất đáng sợ, nhưng lại trong dám nói cho bất kỳ ai. Hiện giờ người trong thôn đều xem anh ta thành Bồ Tát sống, có bản lĩnh cao cường, tất cả đều cảm kích ơn cứu mạng của anh ta.

Sẽ không có ai tin. Có lẽ…… Anh của cô ta sẽ tin, nhưng anh ấy không còn nữa. Cô bới cơm từ từ, nước mắt từng giọt, từng giọt thi nhau rơi xuống.

Hà Ngụ không cần chờ lâu lắm. Sau khi ăn xong cơm trưa không lâu, tiếng gió bên ngoài bắt đầu lớn hơn, đã có cửa sổ ngăn cách nhưng vẫn nghe được tiếng gào thét ở bên ngoài.

Nước gợn một vòng, đẩy ra một vòng, một đám sóng khác đánh lên trên mặt tường, đầu sóng ngày càng lớn hơn, bởi vì lầu sáu không có ai ở, cửa sổ ở hành lang không được đóng chặt, nước lũ đánh phá tiến vào, trong nháy mắt đem lầu sáu lấp đầy. Sóng nước quét qua toàn bộ lầu sáu, như châu chấu vận chuyển đồ, từ bên này tiến vào rồi từ bên kia đi ra, thế nhưng chỉ một lát sau, toàn bộ cửa lầu sáu bị hủy đi không còn tung tích.

Cửa sổ của lầu bảy và lầu tám rung động mạnh, một lúc sau mấy đầu sóng làm thủy tinh bể tan tành, rơi xuống lốp bốp, thủy tinh bị nước cuốn đi không biết khi nào sẽ trở thành vũ khí sắc bén làm người bị thương.

Trận thiên tai chưa từng có này giằng co trong một giờ.

Hà Ngụ híp mắt hưởng thụ mà nhìn, nghe, trong quá khứ, lúc mình bị chết uất ức ở đây cũng là ở trong trận hồng thủy mà biến mất.

Chờ đến lúc tất cả yên bình trở lại, anh ta cười ra tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!