Chương 34: Tai nạn mạt thế 20

Editor: Lạc Du

Lý Lệ được người nhà họ Ngũ thu nhận, Vương Tự Dũng chẳng thể nào chen ngang vào được. Hắn ta đã bị lợi dụng! Hắn ta đã bỏ thuốc ngủ vào trong điểm tâm sáng, giúp Từ Hạo lấy được chìa khoá kho hàng. Vậy mà bọn họ lại ném hắn ta sang một bên, mỗi ngày chỉ có ba bữa cơm trong nhà ăn. Lần này người thôn Từ đều dọn lên tầng trên còn hắn ta thì vẫn ở tầng sáu.

Hắn thật sự sợ sẽ bị bỏ lại.

Những người ở tầng dưới cũng bị tình hình của thôn Từ gia làm cho lo lắng, không hẹn mà cùng nhau thu dọn đồ đạc chuyển lên tầng trên. Tầng mười, tầng mười một hết chỗ thì ở tầng tám, tầng chín cũng được, càng cao càng tốt. Thậm chí có người dọn thẳng lên hành lang tầng mười, tầng mười một để ở.

Mới được hai hôm, bầu không khí ở mấy tầng trên đã ngột ngạt, bức bối.

Vương Tự Dũng bị bỏ lại bên dưới, cơm cũng không được ăn. Hắn ta đi lên trên hỏi nhưng chỉ nhận được ít cháo loãng rồi bị đuổi đi. Hắn bắt đầu thấy nhớ những ngày tháng ở cùng với mấy người Ngô Xuân Nghiên. Không biết xuất phát từ suy nghĩ nào hắn lại chạy đến căn phòng nơi Ngô Xuân Nghiên bị giam, phá cửa thả người ra ngoài.

Tầng sáu chỉ còn một căn phòng là có người ở, hai ngày hôm nay không thấy người thôn Từ gia xuống lầu nên không có ai ngăn cản, hắn không nghĩ mọi chuyện lại thành công dễ dàng như thế.

Trước kia, nhóm người Ngô Xuân Nghiên mang oán hận với Vương Tự Dũng, nói hắn ăn cây táo rào cây sung, vong ân phụ nghĩa. Vậy mà hiện tại người cứu họ ra lại là hắn, điều này khiến tâm tình họ trở nên phức tạp.

Trần Xảo vui vẻ dạo một vòng, ngờ vực nói: "Này, sao lại yên tĩnh thế nhỉ?" Cửa phòng đối diện đang mở, cô ta bước vào xem thì thấy một đống lộn xộn, không có ai ở.

"Mọi người đi đâu hết rồi?"

Nghe thế Vương Tự Dũng liền căm giận kể lại mọi chuyện.

"Thật là quá đáng!!" Ngô Xuân Nghiên nghe xong tức giận nói: "Sao có thể ngang ngược như thế? Tôi đi tìm bọn họ nói cho ra lẽ."

Trần Xảo lôi kéo Liễu Quốc Huy quay về phòng phía sau, đem gạo và mì chia thành năm phần, tự mình cùng Liễu Quốc Huy lấy ba phần, cô ta nói: "Chị muốn đi thì tự đi một mình đi, chúng ta phần của ai người nấy tự lấy đi (chúng ta cái này liền các quá từng người đi)." nói rồi cùng Liễu Quốc Huy trở lại phòng của họ ở tầng sáu.

Trang Tiểu Yến nhìn tình hình sau đó cầm một phần của mình rồi nói: "Chị Ngô, em về phòng thay quần áo, em đi trước đây."

Sắc mặt Ngô Xuân Nghiên chợt thay đổi, Vương Tự Dũng cũng không nghĩ rằng cuối cùng chỉ còn lại một mình Ngô Xuân Nghiên. Thế nhưng một người cũng được, dù sao cô ấy cũng là người quản lí khách sạn, lời nói ắt có trọng lượng.

"Chị Ngô?"

Ngô Xuân Nghiên lấy lại tinh thần, cắn răng nói: "Bây giờ tôi sẽ đi lên đấy, nhóm người bị đuổi xuống đang ở tầng nào?"

"Điều này tôi cũng không rõ lắm, không phải tầng tám thì là tầng chín. Còn hai tầng dưới này không có ai ở cả, không hiểu là phát điên cái gì, mọi người đều chen nhau lên ở tầng cao nhất."

"Đi thôi, lần này tôi nợ ân tình này của cậu."

Ngô Xuân Nghiên đi thẳng lên tầng, Vương Tự Dũng lén lút cầm một phần lương thực còn lại đem về phòng mình cất.

"Dũng à! Con lấy gạo ở đâu ra vậy?"

"Mẹ cất nhanh đi!! Mẹ chờ đi, chúng ta cũng có thể lên tầng trên ở rồi."

Bà Vương lại thấy không sao cả, bà nói: "Chỗ này cũng tốt mà! Ở cao như thế làm gì hả con? Leo cầu thang cũng mệt lắm."

"Mẹ thì biết cái gì? Được rồi, con ra ngoài đây."

Nói rồi Vương Tự Dũng vội vàng đuổi theo Ngô Xuân Nghiên, hắn muốn xem chị ấy xử lí chuyện này thế nào.

Thế nhưng Ngô Xuân Nghiên có thể xử lí như thế nào đây?

Cô ấy tìm đến chỗ mấy người khách bị dọn xuống tầng dưới, họ thấy cô ấy thì vừa giật mình kinh ngạc vừa vui mừng, có người hỏi: "Chị Ngô, chị đã đi đâu vậy? Chị không biết đám người thôn Từ gia kia kiêu ngạo thế nào đâu. Lúc đầu tôi với chị cũng đã nói chuyện xong xuôi rồi, tiền thuê tôi cũng đã trả, bây giờ lại phát sinh chuyện như thế này, chị giải thích đi."

Nhận được tin, mọi người đều vây quanh lại đây, một hai đều muốn Ngô Xuân Nghiên đưa ra lời giải thích.

Cô cố gắng làm cho bọn họ bình tĩnh lại, nói: "Tôi lên trên tìm bọn họ nói chuyện, mọi người đi cùng tôi nhé."

Vậy mà chỉ có vài người dám đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!