Chương 32: Tai nạn thời mạt thế 18

Editor: Bạch Lậm Cv

Từ ngày hôm qua Du Hành đã bắt đầu có triệu chứng cảm mạo, hôm nay càng nghiêm trọng hơn, hoa mắt chóng mặt. Cậu cũng biết đám người dưới lầu rất hoảng sợ. Du Hành và Ngô Xuân Nghiên đều phát hiện ra có thể dùng thuyền nhựa bên tòa nhà B đi cứu người. Vì vậy cậu bảo Trương Thao xuống lầu gọi người đi lấy thuyền.

Chỉ là Trương Thao mới vừa đi, cậu từ phía trên nhìn xuống thì không thấy những bóng người đạp nước trên đường nữa. Cậu ho khan vài tiếng, phất tay bảo Ngũ Thường Hân không cần đi tới, tự mình lấy nước uống.

Quả nhiên bên ngoài truyền đến tiếng khóc. Khách sạn đột nhiên mất đi mười mấy người, tất cả đều là thanh niên lao động trong nhà, đặc biệt có một nhà ba người, chồng không có, con gái khóc vô cùng thảm thiết.

Người duy nhất được cứu lên là một thanh niên của thôn từ Gia. Gã ta đã lén lút chạy ra ngoài, cũng may được anh nhà bác của mình cứu lên, nhưng mà cũng bị đông lạnh đến kiệt sức, sốt cao không giảm.

Người nhà gã đi tìm chú Ngụ để xin thuốc, chú Ngụ lắc đầu: "Tôi đã nói là không được đi ra ngoài nhưng hắn lại không nghe, muốn sống hay chết tôi quản không được."

Người nhà của thanh niên khóc lóc cầu xin rất lâu chú Ngụ mới bảo Từ Vi đi lấy thuốc: "Hiện giờ thuốc rất hiếm, đây là lần cuối cùng, sau này nhà các người tự lo liệu lấy, tôi sẽ không cứu lần thứ hai đâu."

Người nhà cậu ta cảm ơn rồi rời đi, Từ Vi khoanh tay đứng bên cạnh, môi mím chặt đến trắng bệch.

Hà Ngụ cười nói: "Sao thế? Sợ à?"

Từ Vi thấp giọng nói: "Không có."

"Được rồi, đi lấy cơm đi."

Thấy Từ Vi đóng cửa lại rồi đi, hắn mới cười nhạo một tiếng, không nghe hắn khuyên, còn muốn xin thuốc hạ sốt? Mơ tưởng hảo huyền. Nghĩ đến cảnh vừa trải qua bài học kinh nghiệm xương máu chắc bọn họ sẽ tin và không làm ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.

Gọi là thôn Từ gia, thế nhưng trong thôn cũng có những người họ khác, nhưng mà chuyện lớn ở trong thôn hầu như không có quyền lên tiếng, mọi việc đều do cán bộ thôn giải quyết, người họ khác sẽ không được giữ chức vụ gì.

Hắn vào thôn bằng thân phận người họ khác, để lấy lòng người thôn Từ gia thật sự rất vất vả. Nhưng mà sau này khi hắn lập ra cơ sở Kiến Nghiệp, bất luận những người này ngu ngốc đến thế nào, hắn cũng không thể từ bỏ, ngược lại còn phải dạy bảo thật tốt.

Lần này coi như là một bài học để bọn họ nhớ kĩ hơn.

"Chú Ngụ?"

Có người gõ cửa, sau khi hắn đồng ý liền tiến vào.

"Chú Ngụ, thuyền bên tòa nhà B tôi đã lấy đặt ở kho hàng rồi." Người đàn ông cung kính nói, đem chìa khóa đưa cho chú Ngụ.

Hà Ngụ xua xua tay: "Cậu gọi người đem toàn bộ đồ đạc trong kho hàng dọn đến phòng tôi. Nhanh lên một chút! Gọi Từ Hạo đến đây cho tôi."

Người đàn ông ngẩn người ra một lát, gật đầu rồi đi ra ngoài làm việc.

Hà Ngụ và Từ Vi ở một gian phòng xa hoa, không gian rộng rãi, dọn dẹp một chút cũng đủ chỗ đem đồ đạc trong kho dọn vào.

Trong trí nhớ của anh ta, sau khi băng tan, không lâu sau sẽ có một trận đại hồng thủy, đầu sóng che trời, lúc ấy hắn ở lầu 6 của khách sạn nhỏ gần khách sạn này, trận hồng thủy kia đập vỡ cửa sổ làm sụp tường, lúc ấy anh ta như một con cá chết không đáng tiền, bị sóng nước cuốn trôi, hít thở không thông. Cuối cùng anh ta bị văng ra, chưa kịp hít ngụm khí mới, đã bị một cây thép đâm thủng bụng.

Trước khi chết, anh ta nhìn đến nơi xa thấy khách sạn Tứ Quý Xuân sừng sững, mơ hồ thấy được trên tầng có người đang nhìn ra ngoài, cao cao tại thượng.

Anh ta không cam lòng.

Cho nên đời này, anh ta dùng đủ loại phương pháp để biểu hiện năng lực thần bí của bản thân, thậm chí tiên đoán hai năm hạn hán lớn. Đáng tiếc lúc đầu người tin anh ta không nhiều lắm, nhà anh ta cũng không có tiền, chuẩn bị không đầy đủ, phải chịu cực khổ hơn một năm.

Mãi cho đến sau này anh ta khích lệ người trong thôn đi trước quỹ đạo kiếp trước, đi xuống phía nam tìm nước. Người đi cùng không nhiều lắm, nhưng anh ta không lo lắng, nước bên này sớm muộn gì cũng hết, đời trước thôn bọn họ chính là mất nước nên đi xuống phía nam tìm nước, nhưng mà trên đường đi không ít người đã chết do thiếu nước.

Anh ta vẫn cứ mang theo những người này đến nơi kiếp trước người thôn Từ gia đến, quả nhiên không lâu sau, nhóm người thôn Từ gia thứ hai cũng tới. Hai bên cùng gặp mặt, uy tín của anh ta càng cao. Sau đó anh ta lại tiên đoán có mưa và nhiệt độ hạ xuống, bảo bọn họ chuẩn bị áo mưa và quần áo giữ ấm, sau khi lời tiên tri ứng nghiệm, uy tín của anh ta ngày càng cao.

Ha ha, bọn họ coi anh ta thành thần tiên sống rồi.

Lúc anh ta nói khi có trận hồng thủy lớn phải trở lại thôn một lần nữa, người phản đối ngày càng ít.

Hà Ngụ suy đoán, đợi đến lúc trận hồng thủy cực lớn, bọn họ sẽ nghe lời anh ta hơn. Anh ta lại giữ tất cả đồ đạc của mọi người, đời này mình không thể chết một cách uất ức như vậy nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!