Chương 31: Tai nạn thời mạt thế 17(tiếp)

Editor: Bạch Lộ Khinh Phong

Sống ở thế giới tang thi vài chục năm, nhiệm vụ bình loạn cũng từng làm mấy cái, tang thi hay người gì cũng đều từng giết qua cả, Du Hành đã sớm không còn là thiếu niên nước mắt lưng tròng, cõng theo Thôi Nam bị rắn độc cắn đã ngưng thở như ngày xưa nữa.

Hoàn cảnh bắt ép người ta tiến bộ, câu này dù ở trên đất nào cũng có thể áp dụng được. Đêm nay cậu để lộ sự ngoan độc này cũng chỉ là một phần nhỏ trong thâm tâm, để cho Trương Thao thật sự sợ hãi cậu.

Lúc đi đến thế giới này cậu có nhìn qua gương, phát hiện ra vẻ mặt của mình quá lạnh lùng, ánh mắt thậm chí có chút hung ác. Cũng may thân thể Ngũ Hằng Nhạc này đã từng ngồi tù, em gái ruột cũng đã ba năm không gặp, tính cách có thay đổi cũng là chuyện bình thường.

Nhưng sau đó cậu biết thế giới này không có tang thi, vậy nên bắt đầu điều chỉnh vẻ mặt của mình, không để cho mình có vẻ quá khích.

Mãi đến khi đi tìm nơi ở, tìm được khách sạn này, lúc thấy đám người Ngô Xuân Nghiên có vẻ dè chừng, cậu linh hoạt để lộ ra vẻ thật thà. Quả nhiên khiến Ngô Xuân Nghiên thôi cảnh giác.

Thế nhưng hiện tại, cậu nghĩ sự yên tĩnh của khách sạn này sẽ rất nhanh bị phá vỡ. Đêm nay cậu đã để lộ ngoan ý, sẽ không muốn ngụy trang trở lại. Dù sao sự thay đổi của cậu cũng hợp lý, như lẽ thường thì Trương Thao và Ngũ Thường Hân sẽ không nghi ngờ gì cậu.

Quả nhiên, sau khi lấy lại tinh thần, Trương Thao cảm thán: "Thằng nhóc Hằng Nhạc này, lúc nổi điên lên cũng thật là đáng sợ, há! Làm tôi cũng bị dọa giật cả mình."

Du Hành chậm rãi xuống lầu, chìm vào trong bóng tối, đi xuống tầng năm.

Không có điện, hàng lang tối như mực. Cậu đi men theo chân tường, đi tới phòng của Ngô Xuân Nghiên. Bên trong có thanh âm của một người đàn ông, liên lục có tiếng than đau nhức và vài câu thô tục. Thanh âm khuyên nhủ của Ngô Xuân Nghiên lẫn vào những thanh âm ấy.

Du Hành đang đợi bọn họ dùng hết thuốc, hoặc sẽ lên lầu tự mình tính sổ, hoặc cứ rời đi thôi.

Đợi được mười phút, năm người đàn ông cùng đi khỏi, đến trước một căn phòng ở tầng 11. Căn này cách căn phòng nhà Du Hành đang ở rất xa, một đầu một cuối.

Du Hành theo sau, nhìn họ gõ cửa, cánh cửa mở ra rồi lại đóng. Cậu mím môi, dán người vào cạnh cửa, tập trung nghe ngóng động tĩnh bên trong. Có điều khách sạn này cách âm rất khá, người bên trong còn hạ giọng nói, cậu hoàn toàn không nghe được mấy lời.

Nửa giờ sau, năm người đàn ông lần lượt đi ra, trở về những phòng khác nhau.

Nhìn vậy, không cần nghe đến nội dung cũng có thể hiểu được cuộc đối thoại bên trong chẳng tốt lành gì.

Du Hành đuổi theo Từ Hạo, nhìn anh ta ra sức gõ cửa, cửa mở, bên trong truyền ra tiếng người con gái: "Sao anh về trễ vậy?"

"Đừng nói nữa! Thằng họ Ngũ kia không ngờ lại là một tay cứng rắn, còn dám đánh anh, anh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nó."

Từ Vi nghe nói Từ Hạo bị thương, vội vã châm cây đèn cầy, ánh nến liền sáng lên, tức giận nói: "Sao lại dám đánh anh? Không phải hai người anh họ đều đi cùng anh sao?"

"Do anh không chú ý, xem thường nó. Vi Vi làm cho anh chút đồ ăn đi, anh đói."

Từ Vi nhanh tay bật bếp cồn nấu nước: "Tự Dũng cho em một thùng mì ăn liền, để em pha cho anh một gói."

Từ Vi tất bật trong phòng, Từ Hạo cầm gương soi lại mặt, một bên sưng vù lên không thể nhìn người, thấy vậy tức giận, chửi bới lầm bầm trong miệng. Hai người cũng không chú ý cửa phòng đang bị mở ra rất nhẹ nhàng.

Du Hành mở khóa rất cẩn thận, chỉ để mở ra một kẽ hở, vừa đủ để nghe được cuộc nói chuyện bên trong.

Trong khi chờ mì, hai anh em nói chuyện: "Thằng nhóc Vương Tự Dũng kia cũng được đấy chứ nhỉ, nó lấy mì ăn liền ở đâu ra thế?" Trong giọng nói có chút khinh thường.

Từ Vi cắn môi nài nỉ: "Anh à, Tự Dũng anh ấy... với Lý Lệ đã tách ra rồi, không lẽ anh vẫn không chịu cho em với anh ấy ở chung sao?"

"Xì! Không ra dáng đàn ông gì cả! Vi Vi em đừng ngốc thế, em xem xem giờ nó nuôi nổi ai? Ngay bản thân nó chưa chắc đã sống được. Em theo nó ăn không khí sao?"

"Nhưng Bối Bối... lớn như thế, cũng quên em hẳn rồi. Em nói với nó em là mẹ nó, thằng bé cũng không chịu gọi, nhưng Tự Dũng bảo nó gọi, nó liền gọi một tiếng."

Từ Hạo buông chén, vẻ giận dữ lộ ra trên nét mặt.

Từ Vi lại nói: "Anh, em biết anh tốt với em, nhưng em thật sự thương anh ấy và con. Khi trước anh bắt em phải đem con đến nhà họ Vương, bảo rằng chúng ta đi về phía nam mang theo trẻ con sẽ khó khăn, Bối Bối theo chúng ta cũng sẽ khổ, em cũng bằng lòng. Nhưng bây giờ chúng ta đã trở về, hơn nữa còn gặp được họ giữa biển người mênh mông, không phải là duyên số sao?"

Du Hành nghe đến đó, xem như đã hiểu Từ Hạo không ủng hộ Từ Vi và Vương Tự Dũng ở chung với nhau. Như vậy khả năng hắn để Vương Tự Dũng ra mặt tự tìm phiền toái là rất nhỏ.

Quả nhiên là có mục đích khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!