Editor: Nha nha nha
"Đúng vậy, lúc cậu đi ra ngoài, Lý Lệ đã đến đây còn chuyển rất nhiều đồ đến." Trương Thao chỉ về một hướng.
Du Hành vừa nhìn sang liền giật mình, thực sự rất nhiều thứ, bốn túi gạo, ba thùng mì ăn liền, hai thùng sữa bò còn có một thùng đồ hộp. Cậu nhìn một chút, còn là thịt bò đóng hộp.
"Trời ơi, Lý Lệ cho chúng ta nhiều đồ thế làm gì?" Chỗ này đủ làm lương thực dự trữ cho bọn họ.
Trương Thao cũng cảm thấy kỳ quặc: "Tôi cũng không rõ lắm, lúc cô ta gõ cửa, bên ngoài đã để nhiều đồ như thế rồi. Tôi cũng chẳng hiểu cô ta mang lên kiểu gì. Nói rằng do trước đây không biết Bình An nhà chúng ta đã sinh nên không chuẩn bị quà gặp mặt nên lần này bổ sung. Ngăn cản cũng không ngăn được, người thì chạy trốn nhanh, tôi sợ đồ vật bị người khác lấy đi nên trước hết đã chuyển vào tới."
"Tôi xuống dưới tìm cô ta"
"Đi đi đi đi, cái này quà gặp mặt cũng quá quý trọng rồi, lại không phải thân thích không phải bằng hữu, làm gì còn ý tứ đem trả người ta."
Gỗ cửa một lúc Lý Lệ rất nhanh đã mở cửa ra, cô ta nhìn cậu liền cười nói: "Tôi biết cậu sẽ đến, mau vào trong ngồi đi."
Trong phòng trống rỗng, có hai phòng và một phòng khách, chỉ có điều so với bọn cậu ở trong gian phòng nhỏ kia là đã hơn rất nhiều rồi, phòng khách cũng hẹp hẹp. Hai người sau khi ngồi xuống thì Lý Lệ nói: "Tôi biết cậu là vì vài thứ kia mà tới, những đồ kia là quà gặp mặt của tôi với đứa bé."
Du Hành nhíu mày: "Quà này cũng quá lớn rồi."
Lý Lệ lắc đầu nói: "Tôi vừa mới đi lúc cậu không có ở đó, cậu hẳn là từ bên ngoài trở về đúng không? Vậy hẳn là hôm nay cậu đã chứng kiến không ít người đến ở khách sạn?"
"Ừ, chị biết bọn họ từ đâu mà tới?"
"Tôi không biết, nhưng tôi cũng thấy Từ Vi trong đám người đó, cô ta là mẹ đẻ của Vương Bối Bối, bên cạnh cô ta chính là anh trai của cô ta, tôi còn nhớ rõ lắm." Lý Lệ cười lạnh: "Tin tưởng đợi không được bao lâu, Vương Tự Dũng sẽ nhận lại với người ta. Anh ta là đồ hèn nhát, nhưng anh trai Từ Vi lại cho anh ta can đảm. Trong phòng tôi chứa nhiều đồ như vậy, nhất định chúng sẽ để ý tới.
Để bọn họ được lợi còn không bằng tôi đem cho các cậu."
Du Hành cười khổ. Chị ta chuyển nhiều đồ vậy lên lầu như vậy, khẳng định đã có người nhìn thấy. Nếu như muốn làm làm loạn thì cũng sẽ làm ngay thôi.
Chỉ có điều những thứ đồ ăn kia, cậu thực sự cảm động.
"Sữa bò với đồ hộp tôi lấy. Những thứ khác coi như tôi giúp cchị bảo quản. Chờ chị cần thì đến lấy lại." Sữa bò với đồ hộp kia coi như là thù lao cho việc đã giúp chị ta bảo quản đồ ăn.
Lý Lệ quả thực đáng thương. Chỉ là người đáng thương ở thời mạt thế có cả ngàn cả vạn. Cậu không quan tâm tới anh em nhà Từ Vi kia, chỉ cần không liên quan gì tới an toàn của nhóm cậu là được.
Lý Lệ cười nói: "Cảm ơn."
Đến buổi tối, tầng mười một còn có người ở chuyển đến dọn đi, xem ra đã có người đến ở. Kết quả là đến buổi tối, ngay cả đứa nhỏ uống hết sữa xong cũng đã ngủ rồi thì có người gõ cửa. Ngũ Bình Ăn bị dọa sợ tỉnh dậy, oa oa khóc, sau đó tất cả mọi người trong cùng một nhà đều tỉnh dậy.
Du Hành mang theo cơn tức giận đi mở cửa, hỏi: "Là ai?"
"Là tôi, Ngô Xuân Nghiên."
Ngoài cửa, giọng của Ngô Xuân Nghiên truyền tới nghe có chút mệt mỏi nhưng là Du Hành lại nghe được không chỉ có một người, có người đi qua đi lại bóp cái bật lửa, lạch cạch lạch cạch vang lên.
Cậu không có mở cửa mà hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Cậu mở cửa ra trước đã."
"Không có việc gì thì tôi phải đi ngủ rồi." Đây là lần đầu tiên Du Hành không để cho chị ta mặt mũi như vậy.
Ngoài cửa Ngô Xuân Ngiên có chút không chịu nổi, người đàn ông bên cạnh chị ta trực tiếp đi đập cửa, làm cho chị ta bị dọa giật mình vội chạy nhanh theo ngăn lại: "Ai! Từ tiên sinh đừng kích động, giờ là hơn nửa đêm rồi đừng làm phiền đến người khác."
Từ Hạo không cho việc đó là đúng, lại đập thêm mấy cái kêu gào: "Mở cửa nhanh nếu không thì ông đây sẽ tông cửa vào."
Ngô Xuân Nghiên gấp đến độ xoay quanh: "Có chuyện gì từ từ nói!"
"Đây là nơi nào mà dân lang thang cũng đến gây sự?" Trương Thao cũng đi ra, vẻ mặt bất mãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!