Bởi vậy, hiện tại thuốc đuổi côn trùng trên thị trường rất đắt khách. Du Hành còn mua nguyên một thùng về, thường xuyên phun ở cửa sổ và trong nhà một chút. Chỉ bốn năm ngày sau, khắp nơi đều có mùi của thuốc đuổi côn trùng. Trong lúc này, người bạn học kia lại liên hệ với cậu, nói rằng bụi cây kia là giống loài mới, lại bởi vì có liên quan đến đám chuột kì quái kia nên đã khiến cho không ít chuyên gia sinh vật học chú ý.
Anh ta còn đưa riêng cho Du Hành một bao lì xì, nói rằng đây là khen thưởng.
Lúc nghỉ trưa, thấy đồng nghiệp vây quanh trước máy tính, cậu cũng tò mò thò lại gần. Hoá là một đoạn video, mà bên trong lại chính là bụi hoa hôm nọ.
"Ai da! Cái này ăn chuột thật à? "
"Nghe nói đây là giống loài mới, cùng chuột có quan hệ cộng sinh thần bí, hương hoa này hấp dẫn đám chuột lại gần, chuột ăn cây này liền tăng năng suất sinh sôi nảy nở, mà hoa lại đem chuột ăn, thời gian sinh trưởng lại cực ngắn."
"
" Đây là loại chuột gì? Cũng quá nhỏ rồi."
"
"Trong tin tức cũng nói đây là giống loài mới! Nhưng xuất hiện cũng quá nhiều đi..."
"
Trong lòng Du Hành cũng đồng quan điểm.
Hiện tại, trên thế giới mỗi giây đều có thể sinh ra biến hóa mới, biến hoá rất nhỏ, lại ở những nơi hẻo lánh... Công việc mưu sinh vội vàng khiến mọi người không ai để ý đến, mà cho dù thấy được cũng không để trong lòng, mà tạo hóa lại trêu đùa lòng người, tốc độ nghiên cứu lại hoàn toàn không thể theo kịp tốc độ tiến hóa của chúng.
Cha mẹ Du ở nhà điều dưỡng một tuần cũng xem như đã bình phục lại, hai vợ chồng già bắt đầu dắt nhau đi tập thể dục thường xuyên hơn, mà Du Hành cũng đã trở lại cương vị công tác từ năm ngày trước.
Hôm nay, trong lúc ngủ, Du Hành lại bị nóng đến tỉnh, vừa bật dậy thì thấy cúp điện. Có kinh nghiệm từ lần trước, cậu nhanh chóng chạy sang phòng cha mẹ, hai người cũng bị nóng đến tỉnh, tinh thần không được tốt cho lắm, vì thế cậu lại chạy ra ngoài tìm cây quạt tay,: "Ba mẹ đi rửa mặt cái đi."
"
Nóng không thể ngủ, mà trời cũng mới hơn ba giờ sáng. Một nhà họ Du chạy ra phòng khách trải chiếu xuống nền, tay cầm quạt phẩy phẩy mấy cái rồi mới lim dim đi ngủ lại.
"Tỉnh, đến giờ đi làm rồi."
" cha du lay tỉnh Du Hành
Du Hành vừa mới mở cửa liền cảm nhận được hương vị không khí có chút khác biệt so với mấy hôm vừa rồi. Mấy hôm trước, đi đến đâu cậu cũng ngửi thấy mùi của thuốc sát trùng, còn hôm nay không khí lại rất tươi mát, thậm chí còn ngửi được hương vị thanh mát của thực vật, hít vào rất thoải mái. Cậu đi ra bên ngoài hành lang, mặc dù đã sáu giờ sáng nhưng trời vẫn còn rất tối, mà ngoài hành lang cũng đồng dạng vậy.
Chân hơi nhấc một chút liền cảm thấy hơi trơn trượt, Du Hành liền móc di động ra bật đèn pin lên nhìn thử, vừa nhìn liền bị dọa cho nhảy dựng, cả bậc thang đều bám đầy rêu xanh, mượt mà, xanh thẫm. Càng ra bên ngoài, càng nhiều hơn.
Bên cạnh cửa có mấy cây đại thụ cao lớn chọc trời, rễ cây già cỗi trồi lên mặt đất lan ra, dài ngắn không giống nhau. Mặt khác cũng có rất nhiều loại thực vật cậu chưa hề nhận biết, còn có một động vật nhỏ không biết tên đang nhảy qua nhảy lại, theo đó là tiếng vỗ cánh, một loài chim chưa thấy bao giờ, cả người trắng như tuyết từ trên cao bay tới, cánh mở rộng ra dài chừng hai mét, vừa bay xuống đã mổ bật rễ một bụi cỏ cao rồi bay đi.
Du Hành bị mọi chuyện đang xảy ra rõ mồn một trước mắt dọa ngốc, chỉ trong chốc lát đã vô thức tiến thêm vài bước, từ trên mặt đất nhặt lên mảnh lông chim của con chim kì lạ kia rơi xuống. Cái lông chim kia so với bàn tay cậu còn muốn lớn hơn, có hơi cứng, tựa như thiết trùy.
Cậu tiếp tục đi ra bên ngoài, dựa theo trí nhớ đi về phía cửa lớn của tiểu khu, cửa lớn đã bị chặn lại hoàn toàn, có ba cây đại thụ mọc lên giữa cửa lớn, bức tường ngăn cách cũng bị biến dạng. Phải dùng rất nhiều sức lực Du Hành mới bò được lên bức tường, ngồi trên bức tường biến dạng nhìn ra bên ngoài, tình trạng hiện tại của bên ngoài là những cây đại thụ cao chọc trời, dây đằng xanh mướt đan xen lấy nhau, kiến trúc, nhà cửa hiện đại bị che khuất, thậm chí còn bị phá hủy, tường vỡ đổ đầy mặt đất, xi măng cốt thép sụp đổ hoàn toàn.
"Đây là mơ đúng không?"
" Tay cậu không tự giác nắm chặt lại, sau đó là một trận đau đớn truyền tới dây thần kinh mẫn cảm của cậu, hóa ra là phiến lông chim cứng cáp kia đã đâm vào bàn tay đang nắm chặt của cậu. Du Hành nhanh chóng xoay người chạy về nhà. Mới đi một đoạn đường ngắn, ống quần của cậu đã bị sương sớm đọng trên đám thực vật dưới chân làm cho ướt nhẹp.
Chạy đến cửa nhà, cậu dừng sức gõ cửa thật mạnh, cha Du nhanh chóng chạy ra mở cửa, kinh ngạc hỏi: "Sao con lại quay về, hay để quên tài liệu? Không phải con mang theo chìa khóa sao, sao phải gõ..."
"
"Ba!"
" vẻ mặt Du Hành kinh ngạc quá độ, "Mau nhìn bên ngoài, mau nhìn..."
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!