Chương 29: Tai nạn mạt thế 16

Editor: Lạc Du

Du Hành chọn cách chấp nhận.

Lúc sau sắc mặt cậu mới lộ ra chút vui mừng, cậu bước nhanh chân lấy chìa khoá mở cửa, cửa vừa được mở ra, tiếng khóc của trẻ con càng trở nên rõ ràng.

"Thường Hân sinh rồi?"

Ngũ Thường Hân đang ở trong phòng, Trương Thao nói to: "Tên tiểu tử này, sao bây giờ mới về? Tiểu Hân sinh được một bé trai."

Du Hành bước lớn đi vào, thật sự thấy một đứa trẻ được bao bọc cuộn tròn bên cạnh Ngũ Thường Hân.

Đứa trẻ mới được sinh ra, tóc thưa thớt, da nhiều nếp nhăn, vừa nhắm mắt ngủ. Trương Thao nói to như thế nó cũng không thức.

Du Hành không nhịn được đưa tay chạm vào đứa bé, cậu cảm nhận được sự hô hấp phập phồng của lồng ngực nhỏ dưới lớp tã lót dày.

Thật diệu kỳ. Cậu cười một cách ngây ngô trong vô thức.

"Sao giờ anh mới về? Bên ngoài đang mưa đá, em rất lo cho anh." Ngũ Thường Hân nhỏ giọng nói.

"Anh không sao, vì trốn mưa đá nên giờ mới về. Nếu biết trước cháu trai anh muốn chui ra, anh đã không đi ra ngoài." Du Hành giải thích.

"Tôi đã nói là cậu không có chuyện gì đâu nhưng Tiểu Hân vẫn lo lắng. Tối hôm qua bắt đầu có phản ứng, trên sách nói là do bị co thắt. Bàn chân trước vừa mới ra, cậu đã trở về."

"Anh có nhớ thời gian không?"

"1 giờ 9 phút"

Du Hành nhìn thời gian. Bây giờ là 1 giờ 15 phút, cậu đấm ngực dậm chân. Cậu chờ mong đứa trẻ này lâu như thế, cuối cùng lại để lỡ khoảnh khắc nó chào đời.

Ngũ Thường Hân nhìn dáng vẻ của cậu, không thể nhịn cười nói: "Anh, anh đặt tên cho đứa bé đi, em không muốn nó mang họ Cao."

"Đương nhiên rồi, cháu của anh nhất định phải mang họ Ngũ."

Nghe vậy Trương Thao đang đứng bên cạnh liền vò đầu bứt tai, Du Hành khó hiểu hỏi anh ta: "Anh làm sao vậy?"

"Không có gì, không có gì! Tôi đem mấy thứ này ra ngoài, cậu ở lại nói chuyện với Tiểu Hân đi."

Trương Thao cầm chậu rửa mặt đứng lên, Du Hành thấy thứ ở trong chậu hình như là… nhau thai?

Chờ cho Trương Thao đi ra ngoài, sắc mặt cậu mới thay đổi liên tục, hết đỏ rồi lại tái.

Trương Thao đỡ đẻ cho Thường Hân ư?

Anh ta vốn là đàn ông!

"Thường Hân! Trương Thao đỡ đẻ cho em sao?"

Ngũ Thường Hân đỏ mặt gật đầu nói: "Đúng vậy."

"Hai người… Đây là chuyện gì thế?"

Cậu bắt đầu nhớ lại những ngày hai người ở chung, phát hiện ra mình có mắt mà như mù.

"Trương Thao nói sau này muốn chăm sóc em. Anh ấy muốn đứa bé này mang họ anh ấy nhưng em không đồng ý, đây là đứa trẻ của Ngũ gia, nhất định phải mang họ Ngũ." Nhìn anh trai mình sống chết không chịu kết hôn, Ngũ Thường Hân quyết định để đứa bé này mang họ Ngũ, đợi nó lớn sẽ chăm sóc cho anh trai lúc về già.

Du Hành nghiến răng nghiến lợi: "Tên Trương Thao khốn kiếp này." Cậu lại hỏi Ngũ Thường Hân: "Em cũng thích anh ta à?"

Ngũ Thường Hân nghĩ một nói: "Em không ghét anh ấy. Anh ấy và Cao Minh hoàn toàn khác nhau. Anh ấy sống có tinh thần trách nhiệm, biết gánh vác mọi chuyện. Em không ghét nhưng cũng không thích. Em nói với anh ấy, anh ấy nói sẽ đợi em. Anh, nếu về sau em thích Trương Thao, muốn bên cạnh anh ấy, anh có ủng hộ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!