Editor: Tú trịnh
Buổi sáng ngày hôm sau, Du Hành đi xuống từng gian hỏi. Đến lúc hỏi đến tầng năm mới có một nam nhân nói: "Hỏi vợ của tôi! Cô ấy là hộ sĩ." Sau đó quay đầu trở về phòng đi gọi vợ hắn.
Du Hành liền đứng ở cửa chờ, không biết ở trong đang nói cái gì, hắn chờ đến mười phút mới thấy cặp vợ chồng lần thứ hai bước ra. Cậu nhìn về phía nữ nhân kia, nhìn dáng có lẽ khoảng bốn mươi tuổi, thoạt nhìn có vẻ chất phác thành thật, gương mặt có chút lõm vào có lẽ cuộc sống trôi qua rất vất vả. Có chút sợ hãi rụt rè, thậm chí đến mắt cậu cũng không dám nhìn, cậu cảm thấy không đáng tin cậy.
"Cô là hộ sĩ?"
"Đúng! Đúng!" Nữ nhân liên tục gật đầu.
"Xin hỏi là khoa nào?"
"Phụ, khoa phụ sản."
Du Hành nhíu mày, cậu rõ ràng thấy gã lặng lẽ dùng nước đẩy nữ nhân ra, nữ nhân giống như rối gỗ giật dây, đẩy một cái cô phải trả lời một câu.
"Vợ của tôi làm ở bệnh viện thành phố, cậu yên tâm! Nếu không phải giấy chứng nhận ở nhà không mang ra được, tôi đã có thể đưa cho cậu xem, hàng thật giá thật." Gã nói.
Du Hành trong lòng chắc chắn, nam nhân trước mắt đối với thù lao mình đưa ra mà động tâm, lừa gạt mình. Bảo sao lại hỏi thù lao trước. Cũng không có kiên nhẫn tiếp tục nói chuyện, lập tức lộ ra bộ dạng hung ác: "Người anh em này, tôi cũng không phải người dễ lừa, anh xác định vợ anh thật sự là hộ sĩ, thật sự biết đỡ đẻ?"
Bên hông còn lộ đao ra, đây là thói quen nhiệm vụ trước lưu lại, cho dù thế giới này không có tang thi, hắn vẫn mang theo vũ khí tùy thân.
"Tôi, tôi……" Bộ dạng hung thần ác sát, nữ nhân sợ tới mức lui về phía sau, ánh mắt của nam nhân cũng ậm ừ tránh né.
Trở về tay không, Du Hành trốn ở trong phòng xem xét hệ thống tử đổi, nhấn vào "Sinh sản" bắt đầu tìm tòi, nhảy ra một mảng lớn, hoa cả mắt. Không có biện pháp khác, lại thêm một bước giảm bớt phạm vi đến "Dược vật, sinh sản" cùng các loại từ ngữ mấu chốt, tìm được thứ mình muốn tìm.
Các loại dược tề, bao con nhộng, khẩu phục dịch…… Cái gì cần đều có. Du Hành còn nhìn thấy cái gì mà [ Nhị Hỷ Lâm Môn ], [ Tam Hỷ Lâm Môn ] đan dược, vừa thấy tóm tắt, liền cảm thấy bội phục, hóa ra đây là đan dược dùng lúc sau khi sinh song thai hoặc là tam thai. Hắn liếc đến phía sau còn có [ Ngũ Phúc Lâm Môn ], không tự giác mà run lên. Đáng sợ nhất chính là, bên trên viết những thuốc này áp dụng cho:
Không phân biệt giới tính, áp dụng cho tất cả mọi người.
"Không lẽ đàn ông ăn vào cũng có thể sinh con?" Cậu chửi thầm, tiếp tục tìm thuốc mà mình cần, cuối cùng một đống điều kiện phù hợp tập trung ở một loại thuốc gọi là [ Phúc Oa Đáo ] thuốc đỡ đẻ, ghi chú rõ ràng: Chỉ cần đứa trẻ không phải thai chết, mặc kệ thai phụ ở tình hình gì, chỉ cần một viên, lập tức sẽ điều chỉnh tình hình của thai phụ, làm thai phụ ở trạng thái sinh tốt hơn, không cần động đao, sinh sản tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Sử dụng thời gian: Chửa sau tuần thứ 28 liền có thể sử dụng.
Hơn nữa trọng điểm là chỉ cần dùng 5 điểm Tân Hỏa Điểm. Cậu hiện tại mới có 33 điểm Tân Hỏa Điểm, 5 điểm Tân Hỏa Điểm cũng ở trong phạm vi tiếp thu được.
Cậu trực tiếp mua [ Phúc Oa Đáo ], trước mắt một đoàn ánh sáng êm dịu xuất hiện, từ từ rơi xuống, hắn vươn tay kết thúc, vòng sáng tản ra, lòng bàn tay là chai sứ trắng lớn bằng ngón cái, thấp bè bè, mở nút gỗ ra, bên trong có một viên thuốc lớn bằng đậu đỏ màu nâu, tản ra mùi thuốc nhàn nhạt.
Đem thuốc cất đi xong, Du Hành ở trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, thừa dịp lúc nấu cơm liền đem viên thuốc nghiền thành bột bỏ vào sữa bò của Ngũ Thường Hân. Vào lúc Ngũ Thường Hân uống liền nghi ngờ nhìn vài lần, cảm giác hương vị có chút kỳ lạ. Còn đặc biệt đến thùng rác tìm bao bì bình, xác định không quá hạn.
Lúc sau liền áp xuống nghi hoặc trong lòng, đem sữa bò uống hết. Đây là lọ sữa bò còn sót lại trong nhà, cho dù hai anh đều nhường cho cô, chỉ có một mình cô uống, một tuần uống hai bình, mấy tháng như vậy cuối cùng cũng hết.
Chắc là gần đây cô ăn nhiều mì gói đến phát nóng, nên miệng mới đắng đi. Ngũ Thường Hân nghĩ thầm.
Ăn xong cơm trưa, Ngô Xuân Nghiên liền đi lên gọi Du Hành, theo cậu đi xuống có nói đến đã sớm chuẩn bị xăng đầy đủ.
Ngô Xuân nghiên đi bên ven đường nói: "Ý của tôi là, có nhiều người ở khách sạn như vậy, ở bên này không tốt lắm…… Chúng ta sang tòa B trước, bên kia có thuyền nhựa, chúng ta đi ra bên ngoài."
"Trong lòng chị Ngô có địa điểm tốt rồi sao?"
Ngô Xuân nghiên hiển nhiên đoán trước: "Đường Khoa Tây có một tòa nhà một nửa phòng ở, tôi nhớ rõ có lầu cao năm tầng, liền đến đó."
"Cũng đúng."
Tới rồi tòa B, Liễu Quốc Huy dẫn theo Lý Lệ đã chờ ở đó.
"Thuyền đâu?"
Liễu Quốc Huy ra hiệu ngoài cửa sổ, "Tôi vừa mới thả xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!