Chương 27: Tai nạn thời mạt thế 14

Editor: củ cải đường

Mấy ngày liên tiếp, Du Hành ra ngoài đều dùng thuyền nhựa, vớt đồ trở về không nhiều, nhưng có một chút còn hơn không.

Hôm nay, khi cậu đem Thuyền nhựa cất kỹ ở tòa nhà A, Du Hành phát hiện tuy lúc này đã chạng vạng tối, thế nhưng ở đây hoàn toàn không có một chút mùi nào của đồ ăn. Ngay cả tầng bốn cũng yên tĩnh, cậu men theo âm thanh đi lên tầng năm, phát hiện một đám người đứng chen chúc ở đây.

"Các người đang làm gì? " Du Hành bị kẹt ở đầu bậc thang không vào được, hô vài tiếng mới có người nhường ra cho cậu một kẽ hở đi lên.

"Chuyện này không liên quan gì đến các ngươi, ở trong cái nhà này từ hạt gạo đến giọt nước đều là ta kiếm được, ta thích cho người nào thì cho người đó, dựa vào cái gì mà ta phải cho một tên tội phạm giết người! "

Mất đi con trai bây giờ Lý Lệ đã rơi vào trạng thái điên cuồng, cô đứng ở cửa tay cầm dao phay chém loạn vào không khí.

Một người đàn ông ôm lấy tay ngồi trên đất, bên cạnh là một bà lão đang ôm hắn ta khóc. Du Hành nhớ rõ đây là chồng và mẹ chồng của Lý Lệ.

"Ai..., cô Lý, chuyện này...... Là chuyện của vợ chồng hai người." Ngô Xuân Nghiên đứng ra nói:

"Chúng ta cũng không xen vào, nhưng con trai của cô...... mặc dù thời tiết bây giờ rất lạnh, đặt đứa trẻ ở đó cũng không phải là cách hay. Cô nghĩ xem có đúng không? "

Thấy Lý Lệ kinh ngạc, Ngô Xuân Nghiên nói tiếp: " Chúng ta là đồng hương, đều coi trọng việc lá rụng về cội, người mất đi, cũng xem trọng việc nhập thổ vi an. Cô yêu thương con trai của mình như thế, làm sao có thể cam lòng để đứa trẻ phải nằm xuất trên mặt đất lạnh lẽo phải không?"

Thấy Lý Lệ hoàn toàn ngây người ra, nước mắt chảy xuống. Ngô Xuân Nghiên nhanh tay nhanh mắt đoạt lấy đao của cô.

Bà Vương nhảy lên dơ tay tát Lý Lệ một cái, sau khi lấy lại tinh thần cô dùng sức tát lại bà ta. Đôi mắt đỏ bừng trừng lên: " Tôi nhịn bà rất lâu rồi, bà cút mau! "

"Nghiệp chướng... Nghiệp chướng! " Bà Vương gào lên. " Bây giờ con dâu này còn dám đánh cả mẹ chồng, cầm đao chém chồng mình, tại sao lại có một người đàn bà lòng dạ ác độc như thế, ông trời ơi mau tới bắt cô ta đi đi! Tôi sống không nổi nữa! "

Ngô Xuân Nghiên tức giận, ra hiệu cho Liễu Quốc Huy lôi người đi. Đám người bị kéo đi xa, Ngô Xuân Nghiên tiếp tục trấn an cảm xúc của Lý Lệ: "..... Cô thấy tôi nói có đúng không? Không nên kéo dài thời gian đứa trẻ đi đầu thai."

Lý Lệ đã nghĩ thông suốt, muốn đưa con trai đi hoả táng.

Ngô Xuân Nghiên do dự nói: " Chỗ chúng tôi chỉ có rượu cồn...... Nếu có xăng thì tốt rồi."

Lý Lệ lắc đầu, rượu cồn sẽ làm cho con trai chịu thêm không ít đau khổ?

"Mọi người...... Xin hỏi nhà ai có xăng không? Tôi có thể cầm mì ăn liền để đổi!" Lý Lệ hỏi một vòng, đối với lương thực họ đều động tâm, nhưng xăng thật sự không có ai có cả. Ai cũng đều vội vã trốn thủy tai, mang theo đồ ăn đã rất miễn cưỡng.

Du Hành không nghĩ tới đã qua nhiều ngày như vậy, thi thể của đứa trẻ chết yểu kia vẫn còn ở trong phòng. Nghĩ đến xăng nhà mình hiện tại vẫn chưa cần dùng đến, không bằng đem đi đổi chút gạo, vì vậy cậu liền nói: "Tôi có chút xăng, tôi đưa cho cô."

"Được được! Cảm ơn! Cảm ơn cậu! "

Ngô Xuân Nghiên cười nói với Du Hành: "Đừng vội lấy ra." Chị ta sợ bây giờ Du Hành đem xăng đưa cho Lý Lệ, đêm nay cô ấy sẽ làm ra chuyện điên rồ. Tuyệt đối không thể hỏa táng người ở trong phòng, tòa nhà B ở bên cạnh trống trải lại không có người ở, trưa mai mang đứa trẻ sang bên đó hỏa táng, cũng sẽ không làm khách nhân khác sợ hãi.

Nói xong chị ta nói với Lý Lệ: "Đợi giữa trưa ngày mai chúng ta đi, cô Lý hiện tại tâm trạng của cô không tốt lắm, đêm nay nghỉ ngơi thật tốt trước."

"Được, đã làm phiền chị rồi." Hiện tại đầu óc của Lý Lệ không có cách nào suy nghĩ quá nhiều, không thể lý giải được nỗi khổ tâm của Ngô Xuân Nghiên, gật gật đầu rồi đóng cửa vào nhà.

"Cậu Ngũ, ngày mai làm phiền cậu xuống đi một chuyến giúp đỡ cô ấy một chút. Tình trạng hiện tại của cô Lý, không quá phù hợp...... " Ngô Xuân Nghiên nhỏ giọng nói với Du Hành.

" Được, chị yên tâm." Cậu cũng không kiêng kị những việc này. Trước kia làm nhiệm vụ cậu gặp qua rất nhiều người chết, không có hơn vạn cũng có hơn ngàn người, lão Tam cũng là cậu và lão Tứ cùng hoả táng.

"Vậy chị định xử lí ba người Vương Từ Dũng như thế nào? " Thật ra Du Hành đối với người nhà họ Vương không có chút cảm tình nào. Vợ thì quá cường thế, chồng thì ăn bám lại còn tâm địa sắt đá, bà lại trơ mắt nhìn cháu trai chết...... Bà ta phải hận con dâu nhiều như thế nào mới giận cá chém thớt hận luôn cả cháu trai.

Nhưng vì người vợ trải qua nỗi đau mất con khiến người khác đồng tình nên khi Du Hành so sánh tương đối thiên vị cô.

Theo cậu thấy, một người đàn ông có thể ăn bám phụ nữ cũng là một loại bản lĩnh, nhưng mà tâm địa của hắn ta quá độc ác ra tay cả với một đứa trẻ làm người khác cảm thấy rợn người.

"Cũng không thể để bọn hắn chết đói?" Ngô Xuân Nghiên cũng rất buồn rầu.

Nghe lời này, Du Hành liền biết lựa chọn của cô: "Vương Từ Dũng không phải rất muốn cùng, chị Ngô lưu tâm một chút. " Thân thiết với người quen sơ, nói xong cậu đi thẳng lên tầng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!