Chương 25: Tai nạn thời mạt thế 12

Editor: Tú Trịnh

Trải qua một ngày ồn ào, những căn phòng khác ở lầu mười một cũng có người ở, ban đầu thì hiệu quả cách âm giữa các phòng rất tốt, chỉ là tiếng vang khi di chuyển đồ quá lớn, Du Hành ở trong phòng cũng nghe thấy được.

Tới buổi tối, mấy người Ngô Xuân Nghiên ở kho hàng kiểm kê lại thu hoạch ngày hôm nay, trên mặt mỗi người đều mang theo vui mừng.

"Nếu còn người muốn tới ở thì tốt quá." Trang Tiểu Yến vui vẻ nói, "Ngần này đủ chúng ta ăn nửa năm rồi!"

Phí dừng chân bọn họ đòi không cao, nhưng không thắng lại được nhiều người đâu! Tuy rằng mới đầu có người muốn ở chùa không giao phí nhà ở, như trước đây cũng có một nhà, vì không thanh toán phí thuê liền trở nên ầm ĩ một hồi, đã có người ra tay giúp rồi nên họ cũng không cần thiết phải ra tay nữa. Cuối cùng còn thuận lợi mà thu đủ đồ ăn, mỗi một nhà đều đã phát một cái chìa khóa phòng.

Tuy rằng có mấy nhà có người rất phiền phức, đòi hỏi thêm khăn lông và ga trải giường, nhưng thu hoạch của họ cũng coi như khả quan, dù hơi mệt nhưng cũng rất hài lòng.

Quan trọng nhất chính là, thời hạn bọn họ thuê là một tháng.

"Ngũ gia mới đưa chút đồ mà chúng ta đã để họ ở vô thời hạn, chúng ta lỗ vốn rồi." Trần Xảo nói. Có so sánh liền có bất mãn, cô ta vừa nói ra câu này thì ngay cả người ít khi ngang ngược như Liễu Quốc Huy cũng đồng ý.

"Nếu không thì chúng ta đi nói với Ngũ gia, chỉ cho bọn họ thuê một tháng, tháng sau lại giao tiền thuê thêm lần nữa?"

Thật ra Trang Tiểu Yến lại coi là lời hiển nhiên, dù sao vẫn còn nhiều phòng như vậy, nếu thuê tiếp thì thu nhập của họ lên rất nhanh.

Ngô Xuân Nghiên nói: "Chúng ta đã nói rõ rồi, cho bọn họ ở đến lúc giám đốc trở về, khai trương khách sạn một lần nữa mới đi. Làm ăn phải biết giữ chữ tín."

"Cứ cho bọn họ tiện nghi như vậy à?" Trần Xảo vẫn là nhớ kỹ sữa bột, "Nhiều thêm một lon sữa bột cũng được à..." Cô ta lẩm bẩm.

Ngô Xuân Nghiên liền trừng mắt liếc cô ta một cái, lúc này Trần Xảo mới thành thật hơn một chút. Trang Tiểu Yến nhìn sang trái, không biết hai người đang tính làm chuyện bí hiểm gì.

Bên ngoài có người gọi bọn họ, Ngô Xuân Nghiên nói: "Các người đi ra ngoài trước đi, nhìn xem có chuyện gì."

Đột nhiên nhiều người đến ở như vậy, đều có các nhu cầu khác nhau, bốn người bận rộn đến nửa đêm mới được nghỉ ngơi.

Tiếng động cách vách cuối cùng cũng biến mất, Du Hành thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới ngủ được.

"Bang bang!" Chỉ là mới vừa ngủ, đã bị tiếng đập cửa đánh thức, Du Hành cảnh giác đứng dậy, nghe được âm thanh nhỏ bé của tay nắm cửa đang chuyển động.

Ban đêm yên tĩnh quá mức, cậu có thể nghe được đối thoại ở bên ngoài.

"Tôi đã nói rồi, vẫn nên đi xuống lầu tìm người phục vụ, căn phòng này thường ngày đều khóa, sao có thể mở được?"

"Này! Tôi không phải muốn tiết kiệm chút công việc sao! Nếu như trực tiếp mở ra được, lấy chăn, mền là được! Lạnh chết người, anh còn nhớ người phục vụ nói bọn họ ở nơi nào tầng một không?"

"Hình như nói tầng năm và tầng sáu…… tôi quên mất phòng nào rồi."

"Đi đi, tìm tất cả các phòng thử xem."

Du Hành dở khóc dở cười, những người khác ở dưới lầu phải bị tổn hại. Du Hành thở dài, chính mình lại ngủ không được. Ở thế giới trước, mỗi lần làm nhiệm vụ trong quân đội, ngủ được một nửa liền có khả năng tang thi tới gần, tính cảnh giác kia lại thức tỉnh ở thế giới này rồi.

Cậu nghe động tĩnh bên ngoài, không hề xoay người, Trương Thao và Ngũ Thường Hân đang ngủ rất say. Cậu thấy vậy thì không khỏi hâm mộ. Trương Thao nói hai người họ luân phiên ngủ ở sô pha, hôm nay đến lượt cậu ngủ trên giường. Đáng tiếc, hiện tại cậu lại chẳng hề thấy buồn ngủ một chút nào.

Cậu mặc xong quần áo, kéo rèm cửa ra, một làn gió lạnh buốt thổi vào mặt. Âm thanh mưa rơi bị ngăn cách bằng cửa sổ vang lên rõ ràng, bên ngoài sấm sét ầm ầm, mây đen cuồn cuộn, thoạt nhìn thật không bình thường. Cũng không biết ngày mai khi rời giường, mực nước sẽ dâng lên thêm bao nhiêu.

Tuy rằng họ đang ở tầng mười một, dù nước có ngập lên bao nhiêu cũng không đến—— nếu thật sự ngập đến thì không cần sống nữa. Trời mưa to cộng thêm nhiệt độ thấp, muốn ra ngoài tìm đồ ăn cũng không được. Đồ ăn hơn ba tháng nữa liền ăn hết, đến lúc đó làm sao bây giờ? Lúc ấy trật tự sinh trưởng có thể khôi phục lại sao?

Tất cả đều chỉ là ẩn số.

Không muốn nghĩ tiếp, Du Hành cởi quần áo ngoài nằm trên giường, một lúc sau liền buồn ngủ, lưu lại tiếng khóc thê lương. Hơn nửa đêm, Du Hành đều cảm thấy đại nam nhân này thấm người thật sự.

"Anh! Anh Trương!" Ngũ Thường Hân bị doạ cho tỉnh, kinh hoảng mà gọi người.

Du Hành và Trương Thao vội vã chạy đến phòng Ngũ Thường Hân, "Làm sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!