Chương 23: Tai nạn thời mạt thế 10

Editor: Tú Trịnh

Đợi đến lúc nước cao từ nửa tầng lầu hạ xuống còn hơn một nửa cửa ra vào đã là bốn giờ chiều. Du Hành vẫn còn ở đây ăn cơm trưa, ăn cũng không nhiều, chỉ húp một chén cháo.

Đến khi chạng vạng, lúc mực nước cao đến đầu gối cậu, cậu liền rời đi. Trước khi rời đi liền nói với người ở đây, ngày thường tốt nhất nên lên lầu bốn ở, sẽ an toàn hơn một chút. Nếu sau này mực nước có cao hơn, thì phải chạy tới nơi có kiến trúc cao hơn bên ngoài.

Trong lòng đôi vợ chồng này vẫn còn sợ hãi, khi màn đêm vừa buông xuống họ liền dọn đến lầu bốn ở, tiểu hài tử cũng chăm sóc thật tốt, cũng không để đứa bé chơi một mình bên ngoài nữa.

Tới bên ngoài rồi, chiếc xe đạp kia để ở cửa đã sớm không thấy, cậu liền đi bộ, buồn cười nhất chính là, cậu lại nhìn thấy xe đạp của mình ở con đường phía trước, bị kẹt ở trên đèn đường, không có giỏ xe, chân bàn đạp cũng ít đi một cái, cũng may vẫn còn có thể đi.

Bắt đầu có người đi ra, đi đi lại lại, tìm nhặt đồ đạc ở trên đường.

"A! Có người này!"

Một người phụ nữ trung niên phát ra tiếng thét chói tai, thì ra là có một khối thi thể bị nước nâng lên đối mặt với người phụ nữ kia.

"Đây không phải là cháu trai của nhà ông Trương sao!"

Những người bên cạnh bắt đầu tụ tập lại, cũng có người chạy đi báo tin cho người nhà họ Trương.

Du Hành thở dài một hơi, tiếp tục đi về phía trước. Kết quả ở nửa đường thì gặp được Trương Thao! Trương Thao chậm rãi lái Minibus của anh ta về phía trước, Du Hành thấy vậy liền gấp gáp vẫy tay với anh ta.

"Rốt cuộc cũng tìm được cậu! Mau lên đây, để xe đạp ở đằng sau đi." Trương Thao mặt đầy ý cười, đánh giá cậu từ trên xuống dưới: "Nhìn cậu không có việc gì thì tôi an tâm rồi, buổi sáng đó, nước cũng thật cao! Đem lầu một khách sạn đều nhấn chìm, Tiểu Hân lo lắng muốn chết, chờ đến lúc mực nước thấp hơn một chút liền thúc giục tôi ra ngoài đón cậu đấy."

"Cái này, tôi không sao, tránh được kịp lúc." Sau khi ngồi xuống, Du Hành thở dài đến là thoải mái.

"Thật đúng là, nghĩ cũng không thể nghĩ được! Năm ấy Trần Đô bị vỡ đê, cùng một lần này của hôm nay cũng không kém bao nhiêu đi?" Trương Thao nói.

Trần Đô là một tỉnh khác có trạm phát điện, vào lúc bọn họ học tiểu học có xảy ra một lần vỡ đê, thôn xóm xung quanh toàn bộ đều gặp tai hoạ, hơn nữa vẫn là ở nửa ban đêm nên thương vong vô số.

Lúc ấy tin tức ùn ùn kéo đến, khi ấy bọn họ đi học còn giữa chừng, thì cử hành một phút chia buồn. Đây là một việc rất quan trọng trong năm đó, tin tức được đưa liên tục trong một năm, tương quan quan viên xuống ngựa, bởi vậy đến bây giờ ký ức ấy vẫn còn như mới.

"Đúng vậy. Khá tốt, chúng ta không phải lần đầu ở nơi này, khoảng cách cũng xa. Hộ gia đình dưới núi Hoàng Sơn……" Du Hành nói.

Đề tài nặng nề, hai người đều thở dài một hơi, không có tâm tư tiếp tục nói.

Trương Thao nghiêm túc lái xe, trên đường quá loạn, cũng không dám chạy nhanh hơn, tốc độ chạy vô cùng chậm nhưng cũng đủ liều mạng

Đến khi đến trên quốc lộ, quẹo vào con đường ở nội thành, chiều rộng đường thì lái tốt hơn nhiều. Trở lại khách sạn, phát hiện Ngũ Thường Hân ở phía sau cửa chờ bọn họ, rất nhanh liền mở cửa.

"Anh! Anh không sao chứ!"

"Không có việc gì, không có việc gì, đừng lo lắng. Làm sao mà em có được chìa khóa?"

Ngũ Thường Hân nhẹ nhõm thở dài một hơi, nói: "Em mượn của Ngô tỷ, chờ hai người liền trả lại cho chị ấy." Lại hỏi: "Anh, anh có đói bụng không, đợi chút nữa em lấy cơm cho anh."

"Có một chút, đi lên lầu thôi." Nhìn Ngũ Thường Hân đi mệt mỏi, Du Hành lo lắng nói: "Em không cần xuống lầu đâu, em xem em hiện tại leo cầu thang càng mệt hơn." Mà Trương Thao đã sớm đi qua đỡ, Ngũ Thường Hân có chút ngượng ngùng, muốn cự tuyệt.

"Anh đỡ em đi, bằng không ngã thì phải làm sao?"

"Đúng vậy, để anh Trương của em đỡ em, em cẩn thận mà đi."

Đi đến lầu bốn, Du Hành cầm chìa khóa còn lại, để cho bọn họ đi lên trước.

"Đã trở lại thì tốt rồi, em gái cậu rất lo lắng đấy." Ngô Xuân Nghiên thấy cậu thì cao hứng, có ý tìm hiểu tình huống bên ngoài: "Bên ngoài thế nào?"

"Rất gay go, chúng tôi tới đây sớm còn tốt, bằng không buổi sáng hôm nay ra cửa, người nhà rất có khả năng cùng dòng hồng thủy này gặp gỡ." Nghĩ đến này, Du Hành cảm thấy may mắn.

"Đúng vậy." Ngô Xuân Nghiên cũng cảm thấy may mắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!